Mùa đông Thượng Hải lạnh tê tái, cái lạnh luồn qua những tòa nhà cao tầng làm người ta chỉ muốn cuộn tròn trong chăn. Tôi vốn là đứa chịu lạnh cực kém, tay chân lúc nào cũng đá ngắt.
A Thần biết vậy, nên mỗi lần đi chơi, anh luôn nắm chặt hai tay tôi rồi đút vào túi áo khoác của anh. Anh còn mua cho tôi một cái bình sưởi nhỏ hình con thỏ, bắt tôi phải mang theo bên mình mọi lúc.
"Tiểu Diệp Tử, tối nay có buổi tiệc ở khoa, em có muốn đi không?"
Tôi lắc đầu: "Em thích ở nhà xem phim hơn."
Thế là anh cũng từ chối buổi tiệc sôi động của khoa Kiến trúc để về phòng trọ nhỏ mà anh thuê gần trường tôi. Chúng tôi cùng nhau xem một bộ phim cũ, ăn khoai lang nướng thơm lừng. Giữa chừng phim, tôi ngủ quên mất trên đùi anh.
Trong cơn mơ màng, tôi cảm nhận được một nụ hôn nhẹ như lông hồng đặt lên trán mình. Tiếng anh thì thầm bên tai, dịu dàng như tiếng gió qua rặng liễu: "Ngủ ngon, bảo bối của anh."
Sự "sủng" của A Thần không chỉ là chiều chuộng, mà còn là sự tôn trọng tuyệt đối. Có những lần chúng tôi đi du lịch cùng nhóm bạn, phải ở chung phòng, anh luôn là người giữ khoảng cách chừng mực. Anh nói: "Anh muốn dành những gì tốt nhất, thiêng liêng nhất cho ngày em mặc váy cưới."
Tuy nhiên, sự phản bội của Lâm Hiểu cuối cùng cũng vỡ lở một cách đau đớn nhất. Trình Nam phát hiện ra cô ấy không chỉ đi với một người, mà thực tế cô ấy là "người thứ ba" của rất nhiều mối quan hệ để đổi lấy những món đồ hiệu. Ngày Trình Nam tìm đến Lâm Hiểu để làm rõ trắng đen, anh đã bị những người bảo vệ của gã nhân tình cô ấy đánh đuổi.
A Thần là người đến đồn cảnh sát để bảo lãnh Trình Nam ra. Khi thấy Trình Nam ngồi bệt dưới đất, khuôn mặt đầy vết bầm và đôi mắt vô hồn, A Thần không mắng, chỉ lặng lẽ đưa cho bạn một chiếc khăn giấy sạch.
"Về thôi. Thị trấn của chúng ta vẫn còn đó, gia đình vẫn còn đó. Đừng vì một người không xứng đáng mà hủy hoại bản thân."
Trình Nam ngước nhìn A Thần, rồi nhìn sang tôi đang đứng phía sau, nghẹn ngào: "Thần, tớ ước gì tớ cũng gặp được một người như Diệp Tử. Tại sao tớ lại không may mắn như cậu?"
A Thần nắm lấy tay tôi, đan chặt những ngón tay lại với nhau. Anh nói một câu mà tôi sẽ nhớ mãi suốt cuộc đời này: "Không phải là may mắn hay không. Mà là vì tớ biết, trong thế giới đầy cám dỗ này, chỉ có sự chân thành mới đổi lại được sự chân thành. Tớ dành tất cả cho Diệp Tử, vì cô ấy xứng đáng với điều đó."
Lúc đó, tôi nhìn thấy trong mắt A Thần một tình yêu sâu thẳm như đại dương. Anh không chỉ sủng tôi bằng vật chất hay những lời nói ngọt ngào, mà anh sủng tôi bằng cả sự chung thủy và lòng kiêu hãnh của một người đàn ông chân chính.
Mùa đông năm đó, dù Thượng Hải có tuyết rơi, nhưng trong lòng tôi, mùa xuân dường như đã đến sớm từ rất lâu rồi.