MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Xuân Mang Tên Một NgườiChương 7: Chiếc xe đạp cũ

Thanh Xuân Mang Tên Một Người

Chương 7: Chiếc xe đạp cũ

599 từ · ~3 phút đọc

Thượng Hải vào thu, những con đường trồng đầy cây ngô đồng bắt đầu trút lá vàng. Gió heo may thổi qua những tòa nhà mang kiến trúc thuộc địa cũ, tạo nên một vẻ đẹp vừa hoài cổ vừa lãng mạn. Với tôi, mùa thu năm thứ tư đại học là mùa của những bài luận dài dằng dặc và nỗi lo về thực tập. Nhưng với Lục Thần, đó là mùa của những chuyến đi "trốn" khỏi sự xô bồ của phố thị.

Dù đã đi làm thêm tại một công ty kiến trúc lớn và có thu nhập khá, A Thần vẫn giữ thói quen đón tôi bằng chiếc xe đạp cũ mà anh đã dày công vận chuyển từ quê lên. Anh bảo, ngồi ô tô thì nhanh thật đấy, nhưng nó sẽ ngăn cách chúng tôi với mùi hương của đất trời và tiếng xào xạc của lá khô dưới bánh xe.

"Tiểu Diệp Tử, lên xe thôi! Hôm nay anh đưa em đến một nơi bí mật."

Tôi nhảy phắt lên yên sau, tay tự nhiên luồn vào túi áo khoác của anh. Cảm giác ấm áp từ cơ thể anh truyền sang khiến cái lạnh của gió mùa dường như tan biến. Chúng tôi đi xuyên qua những con ngõ nhỏ, nơi người ta treo đầy quần áo bên cửa sổ và mùi thức ăn gia đình thơm nức tỏa ra từ những gian bếp chật hẹp.

"Nơi bí mật" của anh là một thư viện cũ nằm sâu trong một con hẻm ở quận Tĩnh An. Thư viện này vắng người, chỉ có mùi giấy cũ và tiếng đồng hồ tích tắc. A Thần dắt tôi đến một góc cửa sổ nhìn ra một mảnh vườn nhỏ đầy hoa cúc đại đóa.

"Em ngồi đây viết luận văn đi. Anh ngồi bên cạnh vẽ bản vẽ. Khi nào mệt thì nhìn ra vườn, hoặc nhìn... anh cũng được."

Anh nói câu đó với vẻ mặt tỉnh bơ, nhưng tai lại hơi đỏ lên. Tôi phì cười, mở máy tính ra. Suốt bốn tiếng đồng hồ, không ai nói với ai câu nào, nhưng thỉnh thoảng, tôi lại cảm thấy một bàn tay ấm áp xoa nhẹ lên gáy mình, hoặc một miếng quýt đã được bóc sạch xơ đặt nhẹ vào đĩa cạnh tay tôi.

Sự "sủng" của A Thần chính là như vậy. Anh không cần phải nói "anh yêu em" mỗi ngày, nhưng anh biết rõ khi nào vai tôi mỏi, khi nào mắt tôi khô. Anh sủng tôi bằng sự thấu hiểu mà chỉ những người lớn lên cùng nhau mới có được.

Tối đó, khi chúng tôi dắt xe đi bộ về, tôi chợt hỏi: "A Thần, nếu sau này em không tìm được việc làm ở Thượng Hải, em về quê dạy học, anh có về theo không?"

A Thần dừng lại, anh nhìn tôi dưới ánh đèn đường vàng vọt. Đôi mắt anh sâu thẳm, chứa đựng một sự kiên định đến lạ lùng: "Tiểu Diệp Tử, em quên rồi sao? Anh học kiến trúc là để xây nhà. Mà nhà của anh, chính là nơi có em. Em ở đâu, anh xây nhà ở đó. Thượng Hải hay thị trấn cổ, với anh không quan trọng bằng việc sáng sớm thức dậy được thấy em đang ngủ nướng."

Tôi cảm thấy mũi mình hơi cay. Giữa cái thành phố rộng lớn này, nơi người ta sẵn sàng bỏ rơi nhau vì một vận hội tốt hơn, tôi lại có một người đàn ông sẵn sàng vì tôi mà định nghĩa lại khái niệm "nhà".