Trong khi tình cảm của chúng tôi êm đềm như một bản nhạc không lời, thì thế giới xung quanh lại đầy rẫy những nốt nhạc lạc điệu. Tin tức về Lâm Hiểu và Trình Nam vẫn thỉnh thoảng bay đến tai chúng tôi qua những cuộc trò chuyện với bạn cũ ở quê.
Trình Nam sau cú sốc bị phản bội đã trở nên lầm lì hẳn. Cậu ấy lao vào làm việc ở một xưởng sửa chữa ô tô, quần áo lúc nào cũng lấm lem dầu mỡ. Còn Lâm Hiểu, nghe đâu sau khi bị gã nhân tình giàu có bỏ rơi, cô ta lại cố gắng quay về tìm Trình Nam.
Một tối cuối tuần, khi tôi và A Thần đang đi dạo bên bờ sông Hoàng Phố, chúng tôi tình cờ thấy Trình Nam đang ngồi uống rượu một mình trên ghế đá. Trông cậu ấy già đi chục tuổi.
"Lâm Hiểu lại đến tìm tớ." – Trình Nam nói, giọng khản đặc – "Cô ấy khóc, nói là cô ấy sai rồi, nói là cô ấy vẫn yêu tớ. Thần à, cậu nói xem, tớ có nên tin không?"
A Thần lặng lẽ ngồi xuống cạnh bạn. Anh không đưa ra lời khuyên ngay lập tức, mà lấy trong túi ra một viên kẹo mạch nha – loại kẹo mà tôi thích nhất – rồi đưa cho Trình Nam.
"Cậu nếm thử đi. Ngọt không?"
Trình Nam ngơ ngác nhai thử: "Ngọt."
"Nhưng nếu viên kẹo này đã bị rơi xuống bùn, tớ nhặt lên, rửa sạch lớp vỏ rồi đưa cho cậu, cậu có thấy nó còn ngọt như cũ không?"
Trình Nam im lặng. A Thần tiếp tục, giọng anh trầm buồn nhưng tỉnh táo: "Tình yêu không phải là một món đồ cũ để người ta vứt đi khi thấy cái mới tốt hơn, rồi lại nhặt về khi bị cái mới từ chối. Sự phản bội không chỉ là một lỗi lầm, nó là một sự lựa chọn. Lâm Hiểu không chọn cậu khi cô ấy có cơ hội tốt hơn, vậy thì tình yêu của cô ấy chỉ dành cho chính bản thân cô ấy mà thôi."
Tôi đứng bên cạnh, nhìn hai người đàn ông. Tôi chợt nhận ra mình may mắn biết bao. Sự sủng ái của A Thần dành cho tôi không phải là mù quáng, mà là vì anh có một hệ giá trị đạo đức cực kỳ rõ ràng. Anh sủng tôi vì anh trân trọng sự chung thủy, trân trọng những tháng ngày gian khó có nhau.
Đêm đó, sau khi đưa Trình Nam về nhà, A Thần nắm lấy tay tôi rất chặt. Anh đưa tôi về đến tận cửa ký túc xá, dưới tán cây đại thụ, anh bất chợt ôm chầm lấy tôi.
"Tiểu Diệp Tử, cảm ơn em."
"Sao lại cảm ơn em?" – Tôi ngạc nhiên.
"Cảm ơn em vì đã luôn là Tiểu Diệp Tử của anh, không bao giờ thay đổi. Cảm ơn em đã cho anh cơ hội để được sủng em cả đời."
Anh hôn nhẹ lên tóc tôi, hơi thở mang theo mùi bạc hà mát lạnh. Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng, tình yêu của chúng tôi bền vững không phải vì chúng tôi hoàn hảo, mà vì chúng tôi đã cùng nhau đi qua những năm tháng dài rộng của tuổi thơ, nhìn thấy những vết thương của người khác để biết nâng niu hạnh phúc của chính mình.