MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Xuân Mang Tên Một NgườiChương 9: Chiếc bánh bao nhân xá xíu lúc nửa đêm

Thanh Xuân Mang Tên Một Người

Chương 9: Chiếc bánh bao nhân xá xíu lúc nửa đêm

651 từ · ~4 phút đọc

Kỳ thi cuối kỳ của năm cuối diễn ra vô cùng khốc liệt. Tôi phải thức đêm ở thư viện để hoàn thành bài luận tốt nghiệp. Vì quá mải mê, tôi quên cả ăn tối. Đến mười một giờ khuya, khi thư viện bắt đầu tắt bớt đèn, bụng tôi mới bắt đầu biểu tình dữ dội.

Tôi thở dài, định bụng thu dọn đồ đạc về ăn mì tôm cho qua bữa. Vừa ra đến cổng trường, tôi đã thấy một bóng hình quen thuộc đang đứng cạnh cột đèn. A Thần đang đứng đó, tay cầm một cái túi giấy bốc khói nghi ngút.

"Anh biết ngay là con mèo nhỏ này sẽ quên ăn mà."

Anh dắt tôi ra một cái ghế đá gần đó, mở túi giấy ra. Là bánh bao nhân xá xíu nóng hổi, loại bánh bao ở một tiệm rất xa trường tôi, phải xếp hàng cả tiếng đồng hồ mới mua được.

"Anh đi mua lúc nào thế? Chẳng phải chiều nay anh có buổi thuyết trình sao?"

"Thuyết trình xong là anh chạy đi ngay. Ăn đi, còn nóng đấy. Anh còn mua thêm trà sữa nướng em thích nữa."

Tôi cầm cái bánh bao, cắn một miếng, vị thịt đậm đà và lớp vỏ mềm mại lan tỏa. Tôi vừa ăn vừa rơm rớm nước mắt. Không phải vì tôi yếu đuối, mà vì sự quan tâm của anh luôn đến vào lúc tôi cần nhất, một cách lặng lẽ và chu đáo nhất.

"A Thần, sao anh lại tốt với em thế?"

Anh lấy khăn giấy lau đi vết sốt dính trên khóe miệng tôi, cười trêu: "Vì nếu không chăm em cho tốt, sau này về quê, mẹ em sẽ cầm chổi đuổi anh ra khỏi cửa mất. Với lại, em béo lên một chút anh ôm mới thích."

Tôi đánh nhẹ vào vai anh: "Anh lại chê em béo!"

A Thần cười khì khì, rồi bỗng nhiên anh trở nên nghiêm túc. Anh nắm lấy bàn tay tôi, đặt nó vào lòng bàn tay anh, xoa nhẹ những nốt chai vì cầm bút quá nhiều của tôi.

"Diệp Tử, ngày mai anh phải đi khảo sát công trình ở Vân Nam một tuần. Đây là lần đầu tiên chúng mình xa nhau lâu như thế kể từ khi lên Thượng Hải. Em ở nhà phải ngoan, ăn uống đầy đủ, tối đi ngủ nhớ khóa cửa kỹ, biết chưa?"

Tôi bỗng thấy lòng mình hụt hẫng: "Vân Nam xa lắm không anh?"

"Xa. Nhưng anh sẽ gọi điện cho em mỗi tối. Anh sẽ mua cho em những chiếc khăn thổ cẩm đẹp nhất."

Tuần lễ đó là tuần lễ dài nhất trong cuộc đời tôi. Không có anh đón lúc tan học, không có những miếng quýt bóc sẵn, không có cái nắm tay ấm áp trong túi áo khoác. Tôi nhận ra mình đã bị anh "sủng" đến mức mất đi khả năng tự lập cơ bản nhất.

Nhưng chính sự xa cách ấy lại khiến tôi hiểu ra một điều: Tình yêu của Lục Thần dành cho tôi không phải là một chiếc lồng kính, mà là một đôi cánh. Anh sủng tôi để tôi có sức mạnh bước tiếp, để tôi biết rằng dù có đi đến đâu, luôn có một bến đỗ bình yên đang chờ đợi mình.

Đêm trước khi anh về, tôi nhận được một bưu kiện gửi từ Vân Nam. Bên trong là một bông hoa quế khô ép trong một chiếc khung gỗ nhỏ, kèm theo một mẩu giấy: "Thượng Hải không có hoa quế quê mình, anh gửi tạm cánh hoa này để em đỡ nhớ mùi vị nhà mình. Đợi anh về, chúng ta lại đi ăn kẹo hồ lô."

Tôi ôm chiếc khung gỗ vào lòng, mỉm cười giữa bóng đêm thành phố. Lục Thần, anh chính là "viên kẹo" ngọt ngào nhất mà cuộc đời này đã ban tặng cho em.