MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Xuân Mang Tên Một NgườiChương 10: Ngày trở về

Thanh Xuân Mang Tên Một Người

Chương 10: Ngày trở về

535 từ · ~3 phút đọc

Cái tuần lễ Lục Thần đi Vân Nam đối với tôi dài như một thế kỷ. Thượng Hải vốn dĩ ồn ào, nay bỗng trở nên vắng lặng đến lạ kỳ khi thiếu đi tiếng chuông xe đạp quen thuộc của anh. Tôi nhận ra, sự sủng ái của anh giống như không khí, bình thường không cảm thấy gì, nhưng thiếu đi một chút thôi là lồng ngực lại thấy khó thở vô cùng.

Ngày anh trở về, Thượng Hải đón anh bằng một cơn mưa rào cuối thu. Tôi đứng ở lối ra của ga tàu cao tốc, kiễng chân giữa dòng người đông đúc. Khi bóng dáng cao gầy với chiếc balo đen quen thuộc xuất hiện, tim tôi đập loạn nhịp như lần đầu biết rung động năm mười sáu tuổi.

Lục Thần vừa nhìn thấy tôi, gương mặt vốn dĩ đang mệt mỏi vì chuyến đi dài bỗng chốc rạng rỡ hẳn lên. Anh bước nhanh tới, chẳng màng đến những người xung quanh, ôm chầm lấy tôi vào lòng. Mùi nắng gắt của vùng cao nguyên Vân Nam quyện lẫn với mùi bạc hà thanh mát trên áo anh bao vây lấy tôi.

"Tiểu Diệp Tử, anh về rồi đây."

Anh buông tôi ra, nhưng đôi tay vẫn giữ chặt lấy vai tôi, ánh mắt dò xét khắp một lượt: "Ở nhà không nghe lời đúng không? Mắt thâm quầng thế này, lại thức khuya xem phim rồi?"

Tôi bĩu môi, nắm lấy vạt áo anh nũng nịu: "Tại không có ai nhắc em đi ngủ cả. Quà của em đâu?"

Lục Thần bật cười, nhéo nhẹ mũi tôi một cái rồi dắt tay tôi ra phía bãi đỗ xe. Anh không đưa tôi về trường ngay mà dắt tôi đến một quán trà nhỏ nằm dưới tán cây ngô đồng cổ thụ. Anh lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ xíu, chạm khắc hoa văn thủ công tinh xảo của người dân tộc ở Vân Nam.

Bên trong là một sợi dây chuyền bạc với mặt là một miếng ngọc bích nhỏ màu xanh lá cây, trong vắt như màu mắt của những con kênh ở quê chúng tôi.

"Anh đã đi bộ rất xa để tìm thợ bạc giỏi nhất vùng đó làm cho em đấy. Ngọc này tượng trưng cho sự bình an. Anh chỉ mong Tiểu Diệp Tử của anh cả đời này chỉ cần vui vẻ, bình an, những việc khác cứ để anh lo."

Lục Thần đứng dậy, vòng ra sau lưng tôi để đeo sợi dây chuyền. Ngón tay anh thỉnh thoảng chạm vào làn da cổ khiến tôi rùng mình vì cảm giác tê tái. Khi anh cúi xuống, môi anh lướt nhẹ qua vành tai tôi, hơi thở nóng ấm:

"Đeo rồi thì không được tháo ra đâu đấy. Đây là 'khóa' của anh."

Dưới tán cây ngô đồng vàng rực, giữa nhịp sống hối hả của Thượng Hải, có hai người trẻ tuổi đang lặng lẽ trao nhau những lời thề nguyện không lời. Lục Thần nắm lấy tay tôi, đan chặt mười ngón tay vào nhau. Anh sủng tôi theo cách đó, luôn cho tôi cảm giác mình là duy nhất, là trung tâm trong thế giới của anh.