Tốt nghiệp đại học, Lục Thần chính thức vào làm tại một viện thiết kế kiến trúc hàng đầu. Anh bận rộn hơn rất nhiều, những cuộc gọi ban đêm thường xuyên bị thay thế bằng những tin nhắn: "Anh còn bận chỉnh sửa bản vẽ, em ngủ trước đi nhé, bảo bối."
Tôi cũng bắt đầu đi thực tập tại một trường tiểu học ở quận Phổ Đà. Công việc của một giáo viên trẻ không hề dễ dàng, tôi thường xuyên bị phụ huynh phàn nàn và học sinh nghịch ngợm làm cho phát khóc. Một buổi chiều, sau khi bị hiệu trưởng khiển trách vì một lỗi nhỏ trong sổ sách, tôi ngồi thụp xuống ghế đá trong sân trường, nước mắt lã chã rơi.
Đúng lúc đó, điện thoại rung lên. Là Lục Thần gọi video. Tôi vội vàng lau nước mắt, cố gắng nặn ra một nụ cười nhưng giọng vẫn còn nghẹn ngào:
"A Thần, sao anh lại gọi giờ này? Anh không làm việc à?"
Đầu dây bên kia, Lục Thần đang ngồi trong văn phòng đầy bản vẽ, nhưng ánh mắt anh ngay lập tức đanh lại khi thấy mắt tôi đỏ hoe: "Tiểu Diệp Tử, ai bắt nạt em?"
Tôi lắc đầu, cố tỏ ra mạnh mẽ: "Không có ai cả, tại bụi bay vào mắt thôi."
"Đừng nói dối anh. Đợi anh mười lăm phút."
Nói rồi anh tắt máy. Đúng mười lăm phút sau, chiếc xe ô tô cũ mà anh mới mua trả góp đỗ xịch trước cổng trường. Lục Thần bước xuống, trên người vẫn còn mặc bộ đồ công sở lịch lãm nhưng gương mặt đầy vẻ lo lắng. Anh bước tới, chẳng nói chẳng rằng kéo tôi vào lòng, để đầu tôi tựa lên ngực anh.
"Khóc đi, khóc hết ra thì mới hết ấm ức được. Có anh ở đây rồi."
Sự bao bọc của anh lúc đó giống như một liều thuốc giảm đau cực mạnh. Tôi òa khóc như một đứa trẻ, bao nhiêu tủi hờn của một ngày làm việc mệt mỏi đều trút hết lên chiếc áo sơ mi của anh. Lục Thần không hỏi thêm gì, chỉ lặng lẽ xoa lưng tôi, thi thoảng hôn nhẹ lên đỉnh đầu tôi.
"Diệp Tử, nếu em thấy mệt quá thì nghỉ một thời gian đi. Anh nuôi được em."
"Nhưng anh còn phải trả tiền nhà, tiền xe..." – Tôi thút thít.
Lục Thần mỉm cười, đôi mắt chứa chan sự sủng ái: "Tiền xe, tiền nhà có thể trả chậm một chút, nhưng nụ cười của em thì không thể thiếu một ngày nào được. Anh làm việc vất vả như vậy chẳng phải là để em được sống thoải mái sao? Nếu em không vui, thì công việc này chẳng còn ý nghĩa gì cả."
Tối hôm đó, anh dắt tôi đi ăn món lẩu Tứ Xuyên thật cay để giải tỏa tâm trạng. Anh tỉ mỉ gắp hết những hạt tiêu và ớt trong bát của tôi ra vì biết tôi thích vị cay nhưng lại sợ nhai phải hạt tiêu. Nhìn anh bận rộn vì mình, tôi chợt nhận ra thực tại có nghiệt ngã đến đâu cũng không đáng sợ, chỉ cần sau lưng tôi luôn có một Lục Thần sẵn sàng chống đỡ cả bầu trời cho tôi.