MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Xuân Mang Tên Một NgườiChương 12: Vết nứt của người bạn cũ

Thanh Xuân Mang Tên Một Người

Chương 12: Vết nứt của người bạn cũ

662 từ · ~4 phút đọc

Giữa lúc chúng tôi đang tận hưởng những ngày tháng ngọt ngào của tình yêu trưởng thành, thì một biến cố xảy ra với nhóm bạn cũ khiến chúng tôi không khỏi đau lòng.

Một tối muộn, Trình Nam tìm đến nhà thuê của Lục Thần trong tình trạng say khướt. Cậu ấy khóc lóc thảm thiết, nói rằng đã tận mắt bắt gặp Lâm Hiểu đi vào khách sạn với chính ông chủ của xưởng sửa chữa nơi cậu ấy đang làm việc.

"Thần à... tớ đã dành dụm từng đồng, tớ định tháng sau sẽ cầu hôn cô ấy. Tại sao cô ấy lại làm thế với tớ?" – Trình Nam gục đầu xuống bàn, đôi vai run lên bần bật.

Lục Thần thở dài, anh rót một ly nước ấm đưa cho bạn, giọng anh trầm xuống, đầy sự đồng cảm nhưng cũng rất tỉnh táo:

"Trình Nam, có những người trong đời chỉ coi tình cảm là một nấc thang để leo lên cao hơn. Lâm Hiểu không sai khi muốn cuộc sống tốt đẹp, nhưng cô ấy sai khi chà đạp lên sự chân thành của cậu để đạt được nó. Một người phụ nữ không biết trân trọng lúc cậu nghèo khó thì cũng sẽ không xứng đáng ở bên cạnh cậu lúc cậu giàu sang."

Lâm Hiểu sau đó đã tìm đến tận công ty của Lục Thần, có lẽ cô ta muốn nhờ anh nói giúp với Trình Nam để cậu ấy không làm lớn chuyện ảnh hưởng đến "công việc" của cô ta với ông chủ. Khi tôi đến công ty đưa cơm trưa cho anh, tôi đã vô tình nghe thấy cuộc đối thoại của họ dưới sảnh.

Lâm Hiểu vẫn xinh đẹp, nhưng vẻ đẹp ấy giờ đây đầy sự giả tạo và thực dụng: "Lục Thần, anh nói với Trình Nam hộ em, em cũng là vì tương lai của hai đứa thôi. Anh ấy chỉ là một thợ sửa xe, làm sao lo cho em được?"

Lục Thần nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh lùng mà tôi chưa từng thấy trước đây. Anh lùi lại một bước, giữ khoảng cách tuyệt đối:

"Cô đừng dùng từ 'tương lai' để biện minh cho sự phản bội. Tôi và Diệp Tử cũng từng chẳng có gì trong tay, chúng tôi bắt đầu từ chiếc xe đạp cũ và những viên kẹo hồ lô. Sự khác biệt là ở chỗ, cô nhìn vào ví tiền của người đàn ông, còn Diệp Tử nhìn vào trái tim tôi. Vì vậy, cô sẽ mãi mãi không bao giờ có được thứ hạnh phúc mà cô ấy đang có."

Khi Lâm Hiểu bỏ đi với vẻ mặt xám xịt, Lục Thần quay lại và nhìn thấy tôi. Ánh mắt anh ngay lập tức trở lại vẻ dịu dàng thường ngày. Anh bước tới, nhận lấy túi cơm trên tay tôi, tay kia nắm chặt lấy tay tôi.

"Nghe thấy hết rồi à? Đừng để những lời của hạng người đó làm ảnh hưởng đến tâm trạng của em."

Tôi nhìn anh, lòng dâng lên một niềm tự hào khó tả. Người đàn ông của tôi, dù có đứng trước cám dỗ hay sự đe dọa, vẫn luôn giữ vững lập trường để bảo vệ những giá trị mà chúng tôi tin tưởng.

"A Thần, nếu sau này anh giàu có hơn nữa, anh có thay đổi không?" – Tôi hỏi bâng quơ.

Lục Thần dừng bước, anh xoay người tôi lại, đặt một nụ hôn thật sâu lên trán tôi: "Sẽ có một điều thay đổi. Đó là anh sẽ có nhiều tiền hơn để mua cho Tiểu Diệp Tử của anh mọi thứ em thích. Còn trái tim này, nó vốn đã mang tên em từ năm bảy tuổi rồi, làm sao thay đổi được?"

Buổi trưa hôm đó, nắng Thượng Hải thật rực rỡ, nhưng không rực rỡ bằng nụ cười của người đàn ông đang nắm tay tôi bước đi trên con phố đông người.