Tháng mười hai ở Thượng Hải, gió rít qua những khe cửa kính của những tòa nhà chọc trời. Tôi chính thức kết thúc kỳ thực tập và được nhận vào làm giáo viên chính thức. Niềm vui chưa kịp lan tỏa thì áp lực công việc ập đến. Những buổi họp kéo dài, những bộ hồ sơ giáo án chất cao như núi khiến tôi không còn thời gian để chăm sóc bản thân.
Lục Thần thấy tôi gầy đi, anh xót lắm. Dù công ty thiết kế của anh cũng đang bận rộn với dự án cuối năm, nhưng anh luôn là người về nhà trước (anh đã chuyển đến thuê một căn hộ lớn hơn, gần trường tôi để tiện đưa đón).
Một buổi tối, tôi trở về nhà với đôi vai rũ rượi, đầu tóc rối bời vì vừa phải giải quyết một vụ tranh cãi giữa các phụ huynh. Tôi thậm chí còn chẳng buồn tẩy trang, cứ thế gục đầu xuống bàn làm việc.
"Tiểu Diệp Tử, lại đây anh bảo."
Tiếng gọi trầm ấm của Lục Thần vang lên từ phía nhà tắm. Tôi lết đôi chân mệt mỏi đi tới. Anh đã chuẩn bị sẵn một chậu nước ấm pha tinh dầu bưởi, cạnh đó là một chiếc ghế tựa êm ái.
"Ngồi xuống đây, anh gội đầu cho em."
Tôi ngẩn người: "Anh bận bản vẽ mà, để em tự làm..."
"Ngoan, ngồi xuống." – Anh ấn nhẹ vai tôi xuống ghế, giọng nói mang theo sự quyền lực đầy dịu dàng.
Bàn tay to lớn của anh lướt nhẹ trên da đầu tôi. Lục Thần làm việc gì cũng tỉ mỉ, từ việc khắc nan quạt hồi nhỏ đến việc gội đầu cho tôi bây giờ. Anh xoa bóp từng huyệt đạo trên đầu khiến mọi căng thẳng dường như tan biến hết. Mùi hương tinh dầu thanh mát quyện cùng mùi bạc hà trên tay anh tạo nên một không gian bình yên đến lạ.
"Em đừng quá gồng gánh mọi thứ. Ở trường em là cô giáo, nhưng về nhà, em chỉ là Tiểu Diệp Tử của anh thôi. Nếu có ai làm em buồn, cứ nói với anh, anh sẽ đến... mắng người đó giúp em." – Anh vừa xả nước vừa nói đùa, khiến tôi bật cười giữa những giọt nước mắt hạnh phúc.
Sự sủng ái của anh không phải là mua cho tôi những thứ đồ hiệu đắt tiền, mà là sẵn sàng gác lại những bản vẽ hàng triệu tệ để đứng gội đầu cho tôi suốt nửa tiếng đồng hồ. Khi tóc đã khô, anh dùng máy sấy sấy thật nhẹ, rồi cẩn thận chải mượt từng lọn tóc.
"Xong rồi, giờ thì đi ăn cháo nấm anh nấu, sau đó đi ngủ sớm. Ngày mai anh đưa em đi làm."
Đêm đó, nằm trong vòng tay anh, tôi nghe thấy nhịp tim anh đập đều đặn. Tôi biết, ngoài kia dù có bão bùng đến đâu, thì trong căn phòng nhỏ này, tôi luôn là người được yêu thương nhất.