MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Xuân Mang Tên Một NgườiChương 14: Lời thưa chuyện dưới gốc quế già

Thanh Xuân Mang Tên Một Người

Chương 14: Lời thưa chuyện dưới gốc quế già

525 từ · ~3 phút đọc

Tết năm đó, chúng tôi cùng nhau bắt chuyến tàu cao tốc trở về thị trấn cổ. Cảm giác rời xa Thượng Hải hoa lệ để trở về với những con kênh nhỏ, những mái ngói rêu phong luôn khiến lòng tôi nhẹ tênh. Lục Thần dắt tay tôi đi trên con đường đá xanh, người dân trong trấn nhìn thấy đều mỉm cười chào hỏi:

"Kìa, đôi trẻ nhà họ Lục và họ Tô về rồi đấy à? Trông đẹp đôi quá!"

Lục Thần mỉm cười gật đầu chào mọi người, tay anh chưa một giây nào buông tay tôi ra. Anh dắt tôi về thẳng nhà tôi. Cha tôi đang ngồi đánh cờ trước hiên, thấy hai đứa về, ông đeo kính lão lên, nhìn thật kỹ rồi bật cười khà khà.

Buổi tối hôm đó, hai gia đình lại kê bàn ra sân, dưới gốc cây quế già đã gắn liền với tuổi thơ của chúng tôi. Cha của Lục Thần lấy ra bình rượu ủ lâu năm, rót cho cha tôi một ly. Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thổi qua rặng liễu.

Lục Thần đột ngột đứng dậy, anh nhìn cha mẹ tôi, rồi nhìn sang cha mẹ mình, giọng nói vô cùng trịnh trọng:

"Thưa hai bác, thưa cha mẹ. Hôm nay dưới gốc cây quế này, nơi con và Diệp Tử đã lớn lên cùng nhau, con xin phép được thưa chuyện chính thức. Con muốn xin hai bác gả Diệp Tử cho con."

Tôi sững người, tim đập thình thịch. Dù biết ngày này sẽ tới, nhưng sự nghiêm túc của anh vẫn khiến tôi xúc động. Cha tôi đặt ly rượu xuống, nhìn anh đầy dò xét:

"A Thần, nhà bác chỉ có một đứa con gái. Bác không cần con phải giàu sang phú quý, chỉ cần con hứa một điều: Dù sau này có chuyện gì, không được để nó khóc một mình."

Lục Thần nắm lấy tay tôi dưới gầm bàn, siết nhẹ. Anh nhìn thẳng vào mắt cha tôi:

"Con hứa. Con đã dành mười lăm năm để chăm sóc cô ấy, và con sẽ dành cả phần đời còn lại để thực hiện lời hứa đó. Nếu cô ấy khóc, chắc chắn đó là vì cô ấy quá hạnh phúc, chứ không phải vì ấm ức."

Mẹ tôi quay đi lau nước mắt. Cha anh vỗ vai anh, đầy tự hào. Đêm đó, dưới ánh trăng thanh bình của làng quê, lời đính ước của chúng tôi đã được khắc ghi.

Lục Thần dắt tôi ra bờ kênh sau bữa tiệc. Anh lấy trong túi ra một chiếc hộp nhung đỏ. Lần này không phải nhẫn cỏ, mà là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh nhưng kiểu dáng rất thanh mảnh, nhã nhặn đúng như tính cách của tôi.

"Tiểu Diệp Tử, chiếc nhẫn này không chỉ là một món trang sức. Nó là lời cam kết của anh. Từ nay về sau, em không còn là 'con bé đuôi bám' của anh nữa, mà là bà Lục."

Tôi nhìn chiếc nhẫn, rồi nhìn gương mặt anh dưới ánh trăng, cảm thấy cuộc đời này thật sự quá đỗi dịu dàng.