Ngày chúng tôi đi đăng ký kết hôn ở ủy ban thị trấn, chúng tôi vô tình gặp lại Trình Nam. Cậu ấy đứng ở cổng, trông gầy rộc đi, đôi mắt sâu hoắm. Khi nhìn thấy hai đứa tôi cầm trên tay cuốn sổ đỏ rực, cậu ấy nở một nụ cười gượng gạo:
"Chúc mừng hai cậu. Cuối cùng thì 'tương lai' của Lục Thần cũng đã chính thức là của cậu ấy rồi."
Chúng tôi rủ Trình Nam đi uống cà phê ở một quán nhỏ ven sông. Trong cuộc trò chuyện, chúng tôi mới biết Lâm Hiểu vừa trở về quê. Cô ta đã bị gã nhân tình kia đuổi ra khỏi nhà sau khi bà vợ cả phát hiện. Lâm Hiểu tìm đến Trình Nam, quỳ xuống xin lỗi, thậm chí còn dùng cái chết để đe dọa mong cậu quay lại.
"Tớ đã không quay lại." – Trình Nam nhìn dòng nước chảy dưới chân cầu – "Dù tim tớ còn đau, nhưng tớ biết, nếu tớ tha thứ lần này, tớ sẽ khinh bỉ chính bản thân mình. Tình yêu mà cô ấy dành cho tớ giống như một chiếc quạt giấy đã bị nhúng nước, không thể nào quạt ra gió mát được nữa."
Đúng lúc đó, Lâm Hiểu xuất hiện ở phía xa. Cô ta mặc một chiếc váy ngắn đỏ rực, nhưng gương mặt lại hốc hác, vẻ kiêu ngạo ngày xưa đã bị thay thế bằng sự tuyệt vọng. Khi thấy Lục Thần đang ân cần khoác thêm áo cho tôi vì gió lạnh, cô ta dừng lại, ánh mắt tràn đầy sự đố kỵ và hối hận.
Cô ta tiến lại gần, giọng mỉa mai nhưng run rẩy: "Lục Thần, anh thắng rồi. Anh đã đúng khi chọn một đứa con gái tầm thường như Tô Diệp. Vì cô ta sẽ chẳng bao giờ đòi hỏi anh những thứ xa xỉ."
Lục Thần không thèm nhìn cô ta, anh vẫn đang mải miết thắt lại chiếc khăn quàng cổ cho tôi. Anh lạnh lùng đáp:
"Lâm Hiểu, cô sai rồi. Diệp Tử không tầm thường, cô ấy là báu vật. Còn những thứ xa xỉ mà cô tôn thờ, thực ra lại là những thứ rẻ mạt nhất trên đời này, vì nó không mua được một giây phút bình yên như chúng tôi đang có. Đừng bao giờ làm phiền bạn tôi nữa."
Lâm Hiểu đứng sững lại, nước mắt rơi lã chã. Cô ta nhận ra mình đã đánh mất những gì quý giá nhất trong đời chỉ vì những ảo mộng phù phiếm.
Trên đường về, Lục Thần ôm chặt vai tôi. Anh nói nhỏ: "Tiểu Diệp Tử, thế giới này có nhiều cám dỗ lắm. Nhưng chỉ cần chúng ta nắm tay nhau thật chặt, thì không gì có thể làm lay chuyển được 'thị trấn' nhỏ trong lòng chúng ta."
Tôi tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. Hạnh phúc thực ra đơn giản lắm, chỉ là có một người sẵn sàng cùng bạn già đi dưới gốc cây quế cũ, sẵn sàng bao che cho bạn trước mọi lời gièm pha của thế gian.