MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThầy Giáo Cấm Dục, Đêm Nay Đừng Tới Gần!Chương 1: Lễ khai giảng

Thầy Giáo Cấm Dục, Đêm Nay Đừng Tới Gần!

Chương 1: Lễ khai giảng

646 từ

Hội trường đại học X rộng lớn, sức chứa hàng ngàn người đang sục sôi bởi tiếng hò reo của đám tân sinh viên. Lâm Tuệ An lọt thỏm giữa hàng ghế khoa Kiến trúc, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy liên tục, đôi mắt tròn xoe đảo như rang lạc. Cô đang bận tìm kiếm một bóng hình mà theo lời mẹ cô mô tả là "vị hôn phu cực phẩm, tri thức đầy mình".

"Tri thức cái gì chứ? Chắc chắn là một ông chú hói đầu, bụng phệ, suốt ngày chỉ biết cầm thước kẻ ê-ke thôi!" – Tuệ An bĩu môi, lẩm bẩm một mình rồi lén lút lôi chiếc điện thoại dưới ngăn bàn ra. Cô thuần thục truy cập vào diễn đàn nội bộ của trường, gõ một dòng tiêu đề cực gắt: “Bóc phốt lão già vị hôn phu ép gả, có ai chung cảnh ngộ không?”

Vừa nhấn nút đăng, không khí hội trường đột ngột im bặt. Một tiếng bước chân đều đặn, khô khốc vang lên trên sân khấu. Tuệ An tò mò ngẩng đầu.

Một người đàn ông vận bộ suit xám tro may đo vừa vặn, dáng người cao lớn như siêu mẫu sải bước tới bục phát biểu. Dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ, gương mặt anh hiện ra với những đường nét sắc sảo như được tạc tượng. Đôi mắt sâu thẳm ẩn sau gọng kính bạc mảnh khảnh, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng hơi mím lại tạo nên một vẻ đẹp vừa trí tuệ, vừa xa cách đến đáng sợ.

"Chào các em. Tôi là Phó Cận Ngôn, Phó Giáo sư phụ trách bộ môn Kiến trúc dân dụng, cũng là người sẽ đồng hành cùng khóa học này."

Giọng nói của anh trầm thấp, có độ vang như tiếng đàn cello, nhưng lại mang theo một luồng hơi lạnh khiến đám sinh viên đang nhốn nháo lập tức ngồi ngay ngắn như những chú gà con.

Tuệ An sững sờ. Chiếc điện thoại trên tay cô suýt chút nữa rơi xuống đất. Phó Cận Ngôn? Cái tên này nghe quen thế nhỉ? Hình như là tên của "lão già hói" mà bố cô nhắc đến hàng đêm?

Không thể nào! Trong ảnh xem mắt, anh ta trông rất nghiêm túc, đứng tuổi cơ mà? Sao ngoài đời lại giống như một "ác ma cấm dục" bước ra từ tiểu thuyết ngôn tình thế này?

Như có thần giao cách cảm, Phó Cận Ngôn đang phát biểu bỗng dừng lại một nhịp. Ánh mắt anh quét qua hàng ghế khoa Kiến trúc, chuẩn xác dừng lại trên gương mặt đang đờ đẫn của Tuệ An. Đôi mắt sau lớp kính hơi híp lại, một tia sáng nguy hiểm xẹt qua nhanh đến mức không ai kịp bắt lấy.

Tuệ An rùng mình, theo bản năng cúi gằm mặt xuống. Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài. Cô tự nhủ: "Chắc là trùng tên thôi, chắc chắn là trùng tên!"

Thế nhưng, ngay giây sau đó, giọng nói từ tính của anh lại vang lên, lần này mang theo sự điểm chỉ rõ ràng:

"Tôi hy vọng trong giờ học của tôi, sinh viên không dùng điện thoại để... đăng bài lên diễn đàn. Ví dụ như trò Lâm Tuệ An ở hàng ghế số 4, em có ý kiến gì về việc 'ép gả' sao?"

Cả hội trường đồng loạt quay đầu lại nhìn cô. Tuệ An cứng đờ người, da gà da vịt nổi hết lên. Cô từ từ ngẩng đầu, đập vào mắt là nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý của người đàn ông trên sân khấu. Ánh mắt anh như muốn nói: Học muội, em chạy không thoát đâu.

Hóa ra, định mệnh không chỉ gọi tên cô vào sổ đầu bài, mà còn gọi cô vào sổ hộ khẩu của anh.