778 từ
Lâm Tuệ An ngồi như hóa đá trên hàng ghế gỗ, cảm giác cả nghìn ánh mắt đang đâm thọc vào lưng mình. Câu hỏi của Phó Cận Ngôn không khác gì một gáo nước lạnh dội thẳng vào đống lửa "nổi loạn" mà cô vừa nhen nhóm trên diễn đàn.
"Trò Lâm, em không định trả lời sao?" – Giọng nói của anh vang lên lần nữa, lần này có chút trầm xuống, mang theo áp lực vô hình khiến cả hội trường càng thêm im phăng phắc.
Tuệ An lắp bắp, hai tay siết chặt vạt áo thun oversize: "Em... em chỉ là... đang nghiên cứu về tâm lý học hôn nhân để chuẩn bị cho đồ án thôi ạ!"
Một tràng cười rộ lên từ phía đám sinh viên nam. Phó Cận Ngôn không cười, anh khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt sâu hoắm lướt qua vẻ mặt đỏ bừng vì xấu hổ của cô. Anh thong thả thu lại tầm mắt, tiếp tục bài phát biểu như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng Tuệ An biết, cô tiêu đời rồi.
Vừa kết thúc buổi lễ, Tuệ An đã định lẩn vào đám đông để chuồn lẹ, nhưng giọng nói lạnh lẽo của người đàn ông kia lại vang lên từ phía sau: "Lâm Tuệ An, lên văn phòng gặp tôi."
Cô nghiến răng, lủi thủi đi theo sau bóng lưng cao lớn, thẳng tắp của anh. Nhìn từ phía sau, đôi vai rộng và vòng eo hẹp của Phó Cận Ngôn thực sự khiến người ta phải nuốt nước miếng. "Chết tiệt, tại sao 'lão già hói' lại có thể đẹp trai đến mức này?" – Cô lẩm bẩm.
Vừa bước vào văn phòng, Phó Cận Ngôn đã đóng sầm cửa lại. Anh ném tập hồ sơ xuống bàn, xoay người nhìn cô, đôi mắt không còn vẻ xa cách trên bục giảng mà thay vào đó là sự chiếm hữu nồng đậm.
"Bốc phốt? Ép gả? Lão già hói?" – Anh từng bước tiến lại gần, dồn cô vào góc tường.
Tuệ An run rẩy, đưa hai tay ra phía trước che chắn: "Anh... anh đừng có lạm dụng chức quyền nha! Tôi sẽ báo cảnh sát đấy!"
Phó Cận Ngôn bật cười, một nụ cười thấp và khàn, anh chống một tay lên tường ngay sát tai cô, cúi thấp đầu xuống cho đến khi hơi thở mang theo mùi bạc hà thanh mát phả vào mặt cô: "Cảnh sát không quản việc chồng dạy dỗ vợ, nhất là khi vợ dám rủa chồng mình bị hói trên mạng xã hội."
"Ai là vợ anh chứ!" – Tuệ An bướng bỉnh ngước mắt lên, nhưng ngay lập tức bị vẻ quyến rũ chết người ở cự ly gần làm cho choáng váng. Làn da anh cực đẹp, sống mũi cao thẳng tắp, và đôi môi mỏng kia...
"Bố em nói em rất bướng, nhưng ông ấy quên chưa nói em lại còn có thói quen nhìn chằm chằm vào đàn ông như vậy." – Anh đưa bàn tay thon dài, xương khớp rõ ràng gỡ chiếc kính bạc xuống, khiến đôi mắt phượng dài hẹp vốn bị che giấu lộ ra sự sắc sảo và dục vọng không hề che đậy.
Anh khẽ cúi xuống, môi chạm sát vành tai cô: "Nhìn cho kỹ đi, chỗ nào của tôi khiến em nghĩ là hói hả? Hay là... em muốn kiểm tra 'năng lực' của người già xem có hơn hẳn mấy cậu hotboy ngoài kia không?"
Tuệ An trợn tròn mắt, hơi nóng bốc thẳng lên tận đỉnh đầu. Cô đẩy mạnh anh ra, mặt đỏ như gấc chín: "Anh... anh lưu manh!"
"Lưu manh?" – Phó Cận Ngôn thong thả đeo lại kính, trở về vẻ đạo mạo thường ngày – "Đó là thuật ngữ dành cho kẻ thất học. Tôi có học hàm Phó Giáo sư, tôi gọi đây là... giáo dục gia đình đặc biệt. Tối nay dọn đồ, tôi sẽ qua đón em về nhà chung."
"Tôi không dọn!"
"Được thôi." – Anh nhướn mày, thản nhiên lật xem danh sách điểm danh – "Vậy tôi đành phải thông báo với bố em rằng em muốn hủy hôn ước vì muốn tập trung vào việc... học lại môn của tôi vào năm sau vậy."
Tuệ An tức đến nghẹn lời. Anh ta biết rõ điểm yếu của cô là sợ bố và sợ bị cắt tiền tiêu vặt! Nhìn gương mặt "cấm dục" nhưng đầy vẻ đắc ý kia, cô chỉ muốn hét lên. Rõ ràng anh ta không phải là giảng viên, anh ta là ác ma dùng trí tuệ để đi ăn cướp trắng trợn cuộc đời tự do của cô!