MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThầy Giáo Cấm Dục, Đêm Nay Đừng Tới Gần!Chương 3: Tiết học đầu tiên

Thầy Giáo Cấm Dục, Đêm Nay Đừng Tới Gần!

Chương 3: Tiết học đầu tiên

874 từ · ~5 phút đọc

Sau đêm kinh hoàng tại hội trường, Lâm Tuệ An thức trắng đêm để xóa hết tất cả những bài đăng "bóc phốt" trên diễn đàn trường. Cô tự an ủi rằng có lẽ Phó Cận Ngôn bận trăm công nghìn việc, sẽ chẳng rảnh rỗi đến mức chấp nhặt một đứa tân sinh viên như cô. Nhưng đời không như là mơ, và Phó Cận Ngôn thì chắc chắn không phải là một "giảng viên hiền triết".

Sáng thứ Hai, Tuệ An vác đôi mắt thâm quầng như gấu trúc đến giảng đường Kiến trúc cơ sở. Cô chọn hàng ghế cuối cùng, cố gắng thu mình lại sau lưng cậu bạn thân Trần Minh Triết.

— "Này, sao hôm nay cậu trông như vừa đi ăn trộm thế?" — Minh Triết huých vai cô, nhe răng cười lộ ra vẻ hotboy thể thao năng động.

— "Suỵt! Im lặng đi, hôm nay tớ phải làm người tàng hình." — Tuệ An lầm bầm, tay kéo chiếc áo thun oversize che kín mặt.

Đúng 8 giờ, tiếng giày da nện xuống sàn đá vang lên đều đặn. Cả giảng đường đang ồn ào bỗng chốc rơi vào trạng thái "đông cứng". Phó Cận Ngôn bước vào, vẫn là bộ sơ mi trắng phẳng phiu đến mức cực đoan, tay cầm một tập hồ sơ mỏng. Anh không thèm nhìn xuống lớp, thong thả đặt tài liệu lên bàn, ngón tay dài thon thả gõ nhẹ lên mặt gỗ.

— "Chào các em. Tiết học đầu tiên, chúng ta sẽ điểm danh để... làm quen."

Giọng nói trầm thấp của anh vang qua micro, hay thì có hay thật, nhưng với Tuệ An, nó chẳng khác gì tiếng chuông gọi hồn. Anh thong thả đọc tên từng người. Mỗi cái tên được xướng lên là một lần Tuệ An nín thở.

— "Trần Minh Triết."

— "Có ạ!" — Cậu bạn bên cạnh dõng dạc đáp.

Ánh mắt Phó Cận Ngôn hơi dừng lại ở chỗ Minh Triết, chính xác là dừng lại ở cánh tay đang quàng qua vai Tuệ An của cậu ta. Đôi mắt sau lớp kính gọng bạc khẽ híp lại, một tia lạnh lẽo xẹt qua.

— "Lâm Tuệ An."

Không gian im lặng vài giây. Tuệ An nhắm tịt mắt, cố gắng nặn ra giọng nói yếu ớt nhất có thể:

— "Có..."

— "Trò Lâm, em chưa ăn sáng sao? Hay là tối qua thức đêm 'nghiên cứu' tâm lý học quá đà nên không còn sức để lên tiếng?"

Cả lớp cười rộ lên. Tuệ An uất ức ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt đầy vẻ trêu chọc nhưng cũng cực kỳ áp đảo của anh. Phó Cận Ngôn thong thả đóng sổ điểm danh lại, môi mỏng nhếch lên một độ cong gần như không thể nhận ra.

— "Trò Lâm lên bảng. Vẽ cho tôi sơ đồ mặt cắt của một hệ kết cấu chịu lực cơ bản. Nếu vẽ sai, hôm nay cả lớp sẽ được nghỉ sớm, còn riêng em... sẽ ở lại chép phạt."

Tuệ An muốn khóc mà không có nước mắt. Cô mới nhập học được ba ngày, kết cấu chịu lực là cái quái gì cô còn chưa kịp tra Google! Minh Triết định giơ tay giúp đỡ nhưng cái liếc mắt của Phó Cận Ngôn đã khiến cậu chàng rụt cổ lại ngay lập tức.

Tuệ An run rẩy cầm viên phấn, đứng trước tấm bảng đen khổng lồ. Bóng dáng Phó Cận Ngôn cao lớn bao trùm lấy cô từ phía sau. Anh đứng rất gần, mùi hương bạc hà thanh mát hòa lẫn với mùi gỗ nhè nhẹ tỏa ra từ cơ thể anh khiến đầu óc cô trở nên mụ mị.

— "Vẽ đi." — Anh tựa người vào cạnh bàn, đôi bàn tay quyến rễ đan vào nhau, nhìn cô đầy "ưu ái".

Sau mười phút hì hục vẽ ra một thứ trông giống như cái lồng gà hơn là bản vẽ kiến trúc, Tuệ An buông phấn, cúi đầu chịu trận. Phó Cận Ngôn đứng dậy, tiến lại gần cô hơn. Anh không mắng, chỉ cầm lấy viên phấn, tay anh vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay cô. Một luồng điện xẹt qua khiến Tuệ An rùng mình, tim đập loạn nhịp.

Anh thong thả sửa lại từng đường nét của cô, nhưng môi lại ghé sát tai cô, dùng âm lượng chỉ đủ hai người nghe thấy:

— "Vẽ xấu thế này, tối nay về nhà tôi phải 'dạy kèm' riêng cho em thôi. Đừng hy vọng trốn thoát, Vali của em... tôi đã cho người chuyển về căn hộ của tôi rồi."

Viên phấn trên tay Tuệ An "cạch" một tiếng gãy làm đôi. Cô trố mắt nhìn anh, trong lòng gào thét: Tên lưu manh có tri thức này! Hóa ra anh ta không chỉ muốn hành hạ cô trên giảng đường, mà còn muốn "bắt cóc" cô về nhà!

Tiết học kết thúc, cả lớp hào hứng ra về vì được nghỉ sớm, chỉ có Lâm Tuệ An đứng chết trân tại chỗ, nhìn tấm bản đồ "kết cấu chịu lực" trên bảng mà cảm thấy cuộc đời mình chính thức sụp đổ. Cái giá của việc rủa sả chồng sắp cưới đúng là... không hề rẻ chút nào.