MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThầy Giáo Cấm Dục, Đêm Nay Đừng Tới Gần!Chương 4: Không cưới thì... nhịn đói!

Thầy Giáo Cấm Dục, Đêm Nay Đừng Tới Gần!

Chương 4: Không cưới thì... nhịn đói!

829 từ · ~5 phút đọc

Lâm Tuệ An lếch thếch bước ra khỏi cổng trường với tâm trạng không thể tồi tệ hơn. Hình ảnh nụ cười nửa miệng đầy tà khí của Phó Cận Ngôn vẫn cứ ám ảnh tâm trí cô. "Dạy kèm riêng? Chuyển vali?" – Đầu óc cô như muốn nổ tung. Tên ác ma đó hành hạ cô ở trường chưa đủ, giờ còn muốn đem cô về nhà để dày vò hay sao?

Cô rút điện thoại, định gọi điện cho bố để than thở, nhưng vừa nhìn thấy màn hình, cô đã chết lặng.

Một loạt tin nhắn từ "Lão phụ thân đại nhân" hiện lên: “An An, bố nghe nói con đã gặp Cận Ngôn rồi? Rất hài lòng đúng không?” “Bố đã đóng băng tất cả các thẻ ngân hàng của con. Từ nay về sau, chi phí sinh hoạt của con sẽ do Cận Ngôn quản lý.” “Nếu con dám trốn tiết hay làm loạn, bố sẽ trừ thẳng vào tiền sính lễ sau này. Ngoan ngoãn dọn qua đó ở, không cưới anh ta thì... nhịn đói đi con!”

Tuệ An đứng đờ người giữa sân trường, gió thu thổi qua khiến cô cảm thấy lạnh buốt cả tâm can. Tuyệt chiêu "cắt viện trợ" luôn là vũ khí tối thượng của bố cô. Đối với một đứa coi tiền là sinh mệnh, thích ăn ngon mặc đẹp như cô, đây chẳng khác gì bản án tử hình.

— "Sao thế? Trông cậu như vừa bị phá sản vậy?" — Minh Triết từ đâu chạy tới, tay cầm chai nước khoáng, mồ hôi nhễ nhại sau trận bóng rổ.

— "Triết này..." — Tuệ An nhìn cậu bạn thân với ánh mắt cầu cứu — "Cậu có thể cho tớ vay ít tiền... à không, nuôi tớ vài tháng được không?"

Minh Triết gãi đầu, cười gượng: — "Tớ cũng vừa bị mẹ 'siết nợ' vì tội mua đôi giày mới. Hay là cậu thử đi làm thêm xem? Nghe nói quán cafe gần trường đang tuyển..."

Lời chưa nói hết, một chiếc xe sedan màu đen sang trọng, bóng loáng đã thong thả trờ tới, đỗ ngay trước mặt hai người. Cửa kính hạ xuống, gương mặt lạnh lùng của Phó Cận Ngôn hiện ra sau lớp gọng kính bạc. Anh nhìn chằm chằm vào bàn tay Minh Triết đang định đặt lên vai Tuệ An, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm.

— "Trò Lâm, về nhà thôi." — Giọng anh đều đều, nhưng lại có sức nặng ngàn cân.

— "Thầy... thầy Phó?" — Minh Triết vội vàng rút tay lại, lắp bắp chào.

Tuệ An nghiến răng, bướng bỉnh quay mặt đi: — "Tôi không về! Tôi sẽ đi làm thêm, tôi sẽ tự nuôi sống bản thân!"

Phó Cận Ngôn không giận, anh thong thả mở cửa xe bước xuống. Chiều cao 1m88 cùng bộ suit phẳng phiu khiến anh trông như một vị thần kiêu ngạo giữa đám sinh viên đang tò mò đứng xem. Anh tiến lại gần cô, cúi thấp người, ghé sát vào tai cô thì thầm:

— "Đi làm thêm? Lương một tháng của em đủ mua một cái túi xách em thích không? Hay là... em muốn tối nay nhịn đói thật? Tôi nhớ là tối nay tôi có đặt một bàn tiệc Pháp, có món gan ngỗng và sườn cừu mà em thích nhất đấy."

Cái bụng của Tuệ An phản chủ, đúng lúc này lại kêu lên một tiếng "rột" rõ to. Cô xấu hổ muốn độn thổ, còn Phó Cận Ngôn thì khẽ nhếch môi, nụ cười lưu manh ẩn hiện:

— "Ngoan nào. Đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh trước mặt bạn học của em. Lên xe, hoặc là tôi sẽ bế em lên."

Nhìn ánh mắt kiên định của anh, Tuệ An biết anh nói được là làm được. Cô liếc nhìn Minh Triết đang đứng ngơ ngác, rồi lại nhìn cái xe sang trọng kia, cuối cùng ngậm ngùi bước vào ghế phụ.

Vừa đóng cửa xe, Phó Cận Ngôn liền rướn người qua. Tuệ An giật mình, ép sát người vào ghế: — "Anh... anh định làm gì?"

Anh không trả lời, cánh tay dài thon thả vươn qua người cô, kéo dây an toàn rồi "cạch" một tiếng khóa lại. Khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi bạc hà thanh khiết pha lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt trên áo anh. Anh hơi dừng lại, nhìn xoáy vào đôi mắt đang run rẩy của cô, ngón tay trỏ khẽ lướt qua gò má trắng sứ:

— "Em nên làm quen với việc này đi. Bởi vì từ đêm nay, em sẽ không có cơ hội nói từ 'không' với tôi đâu."

Xe chuyển bánh, bỏ lại sau lưng giảng đường và cả sự tự do ngắn ngủi của Lâm Tuệ An. Cô chính thức bước vào hành trình "chung hộ khẩu" với ác ma giảng đường, bắt đầu cuộc sống mà cô chưa bao giờ ngờ tới.