Chiếc sedan đen tuyền dừng lại trước sảnh một khu căn hộ cao cấp nằm ngay trung tâm thành phố. Lâm Tuệ An nhìn lên tòa nhà chọc trời bọc kính sang trọng mà lòng trĩu nặng như đeo đá. Cô liếc nhìn qua kính chiếu hậu, thấy gương mặt Phó Cận Ngôn vẫn bình thản vô cùng, dường như việc "bắt cóc" một nữ sinh về nhà là chuyện thường nhật của anh vậy.
— "Xuống xe." — Anh nhàn nhạt ra lệnh.
Tuệ An bám chặt lấy dây an toàn, môi bĩu ra: — "Tôi có chân, tôi tự đi tìm nhà trọ được. Anh cứ trả vali cho tôi là được!"
Phó Cận Ngôn không nói hai lời, thản nhiên rút điện thoại ra, ngón tay dài thon thả lướt trên màn hình: — "Được, để tôi gọi cho bố em nói rằng em chê căn hộ của tôi không đủ xa hoa, muốn ra ngoài sống lang bạt để ông ấy cắt luôn suất thừa kế cuối cùng của em nhé?"
— "Anh... anh là đồ độc ác!" — Tuệ An hậm hực mở cửa xe, dậm chân thình thịch xuống sàn sảnh.
Căn hộ của Phó Cận Ngôn nằm ở tầng cao nhất, phong cách tối giản với hai màu đen trắng chủ đạo, y hệt như con người anh: lạnh lùng, ngăn nắp và đầy tính áp đảo. Vừa bước vào cửa, Tuệ An đã thấy chiếc vali màu hồng phấn của mình nằm lạc lõng giữa phòng khách sang trọng.
— "Phòng của em ở phía bên trái. Một giờ nữa cơm tối sẽ được giao tới. Trong lúc đó, dọn dẹp cho xong đống đồ của em đi, tôi không thích thấy sự bừa bộn trong không gian của mình." — Anh vừa nói vừa tháo cà vạt, động tác dứt khoát và đầy nam tính khiến cô hơi ngẩn người.
Tuệ An kéo vali vào phòng, miệng không ngừng lẩm bẩm nguyền rủa. Nhưng khi mở cửa phòng ra, cô khựng lại. Căn phòng vốn lạnh lẽo nay đã được trang bị đầy đủ chăn đệm mềm mại, tông màu pastel nhẹ nhàng, thậm chí trên bàn học còn có sẵn một bộ máy tính cấu hình cao và bảng vẽ điện tử đời mới nhất – thứ mà cô đã xin bố cả năm trời không được.
— "Hừ, tưởng dùng vật chất là mua chuộc được tôi sao? Còn lâu nhé!" — Cô vừa nói vừa nhanh tay mở bảng vẽ ra thử, miệng vô thức nhe răng cười.
Đang mải mê nghịch món đồ mới, Tuệ An bỗng nghe tiếng gõ cửa. Phó Cận Ngôn đứng tựa lưng vào khung cửa, anh đã tháo kính, mái tóc hơi rủ xuống trán khiến vẻ sắc sảo thường ngày dịu đi đôi chút, nhưng đôi mắt phượng lại càng thêm sâu thẳm.
— "Thích không?"
Tuệ An giật mình, vội vàng thu lại nụ cười, làm bộ thờ ơ: — "Cũng... cũng thường thôi. Coi như phí tổn thất tinh thần anh gây ra cho tôi ở trường hôm nay."
Phó Cận Ngôn chậm rãi tiến lại gần. Khoảng cách thu hẹp khiến Tuệ An cảm thấy không khí loãng dần. Anh cúi người, đôi bàn tay quyến rũ chống xuống mặt bàn, bao bọc lấy cô trong không gian nhỏ hẹp.
— "Thích thì tốt. Nhưng đừng quên điều kiện của bố em. Ở đây, tôi không chỉ là vị hôn phu, mà còn là người giám hộ trực tiếp của em. Mọi hoạt động của em, bao gồm cả việc đi chơi với cậu bạn họ Trần kia, đều phải thông qua tôi."
Tuệ An ngẩng cằm, đôi mắt tròn xoe tràn đầy vẻ thách thức: — "Anh quản cả việc tôi kết bạn sao? Thầy Phó, anh có phải quản hơi rộng rồi không?"
Phó Cận Ngôn khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo chút "lưu manh có tri thức" mà cô hận đến tận xương tủy. Anh đưa ngón tay trỏ khẽ nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình:
— "Tôi không chỉ quản việc kết bạn, tôi còn quản cả việc em mặc gì khi đi ngủ nữa. Tối nay, đừng để tôi thấy em mặc cái áo thun rách nát kia ra khỏi phòng. Đồ ngủ mới tôi đã để sẵn trong tủ, nhớ mặc cho đúng."
Nói xong, anh thong thả xoay người bước ra ngoài, để lại một Lâm Tuệ An đang bốc hỏa vì uất ức. Cô lao đến mở tủ quần áo, và rồi... mặt cô đỏ bừng lên. Trong tủ không phải là pyjama kín cổng cao tường, mà là một loạt váy ngủ bằng lụa mỏng manh với những đường cắt xẻ đầy "nguy hiểm".
— "Phó Cận Ngôn! Anh là đồ biến thái!"
Tiếng hét của cô vang vọng khắp căn hộ, nhưng đáp lại chỉ là tiếng cười trầm thấp, đầy đắc ý của người đàn ông ở phòng khách. Cuộc sống chung của "con cừu nhỏ" và "sói già" chính thức bắt đầu dưới một mái nhà.