MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThầy Giáo Cấm Dục, Đêm Nay Đừng Tới Gần!Chương 6: Quy tắc của thầy

Thầy Giáo Cấm Dục, Đêm Nay Đừng Tới Gần!

Chương 6: Quy tắc của thầy

932 từ

Lâm Tuệ An đóng sầm cửa phòng, ném mình lên chiếc giường êm ái nhưng trong lòng thì đang gào thét. "Váy ngủ? Lại còn là lụa mỏng? Tên Phó Cận Ngôn này rốt cuộc là giáo sư hay là tú ông vậy?" Cô hậm hực mở tủ, nhìn sấp đồ ngủ được treo phẳng phiu mà không khỏi đỏ mặt. Cái thì khoét lưng sâu hun hút, cái thì ngắn đến mức chỉ vừa đủ che vòng ba, đã vậy còn toàn là những gam màu kích thích thị giác như đỏ rượu và đen huyền bí.

"Quên đi! Tôi thà mặc áo thun của mình còn hơn!" – Cô lầm bầm, quyết định giữ nguyên bộ áo oversize giấu quần trung thành.

Khi Tuệ An bước ra phòng khách, mùi thơm của bít tết và rượu vang đã lan tỏa khắp không gian. Phó Cận Ngôn lúc này đã thay một bộ đồ mặc nhà bằng lụa đen, khuy cổ mở hờ hững để lộ xương quai xanh quyến rũ và lồng ngực săn chắc ẩn hiện. Anh đang thong thả rót rượu, đôi bàn tay thon dài dưới ánh đèn vàng trông nghệ thuật đến lạ lùng.

Nghe tiếng động, anh ngước lên, ánh mắt lướt qua bộ dạng "thùng thình" của cô, đôi lông mày khẽ nhướn lên đầy ý vị.

— "Em coi lời tôi là gió thoảng bên tai sao?"

Tuệ An hất cằm, ngồi xuống bàn ăn một cách tự nhiên nhất có thể: — "Nhà tôi tôi mặc gì là quyền của tôi. Anh cũng chỉ là chồng sắp cưới... hờ thôi, đừng có quản quá rộng."

Phó Cận Ngôn không giận, anh đặt ly rượu xuống, đẩy một bản hợp đồng nhỏ về phía cô.

— "Ăn đi, rồi ký vào đây. Đây là nội quy chung sống."

Tuệ An vừa nhai miếng thịt bò mềm tan, vừa tò mò cầm lên đọc. Càng đọc, mắt cô càng trợn tròn:

Không được về nhà sau 10 giờ tối.

Tuyệt đối không được yêu đương hay có cử chỉ thân mật với nam giới khác (bao gồm cả 'bạn thân' bóng rổ của em).

Mọi kỳ thi chuyên ngành phải đạt điểm A. Nếu dưới điểm A, một điểm thiếu hụt tương đương với một tuần không được ra khỏi nhà vào cuối tuần.

Mỗi tối phải dành ít nhất 2 tiếng để tôi 'bổ túc' kiến thức tại phòng làm việc.

— "Anh là đồ bóc lột! Điểm A? Anh có biết môn Kiến trúc của anh khó đến mức nào không? Cả khóa vừa rồi chỉ có hai người được A thôi đấy!" – Cô đập bàn phản đối.

Phó Cận Ngôn thong thả nhấp một ngụm rượu, đôi mắt sau làn khói mờ ảo của nến trở nên thâm trầm: — "Vậy nên em mới cần tôi 'dạy bảo'. Nếu em ngoan ngoãn chấp hành, mỗi tháng tôi sẽ cấp cho em một khoản 'phí sinh hoạt' gấp ba lần tiền tiêu vặt cũ của em."

Tuệ An khựng lại. Gấp ba lần? Đôi mắt cô vụt sáng như đèn pha, bộ não bắt đầu nhảy số cực nhanh. Với số tiền đó, cô có thể mua được bộ mỹ phẩm giới hạn, đi ăn lẩu thả ga mà không cần nhìn giá.

— "Anh... nói thật chứ?"

— "Tiền của tập đoàn họ Phó đủ để nuôi em mười kiếp, quan trọng là em có xứng đáng để tôi chi tiền hay không thôi."

Tuệ An nghiến răng, cầm bút ký rẹt rẹt vào bản hợp đồng. "Vì tiền, mình nhịn!" cô tự nhủ. Thế nhưng, cô không hề chú ý đến điều khoản nhỏ xíu ở trang cuối: Người giám hộ có quyền 'kiểm tra đột xuất' tình trạng học tập và sinh hoạt của đối phương vào bất cứ lúc nào, bao gồm cả việc kiểm tra trang phục.

Ăn xong, Tuệ An định chuồn về phòng để cày phim thì bị một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy cổ tay. Phó Cận Ngôn kéo cô lại gần, hơi thở nồng mùi rượu vang phả nhẹ lên trán cô.

— "Em ký rồi đấy nhé. Giờ thì... vào thay bộ đồ ngủ tôi đã chọn đi. Đừng để tôi phải tự tay vào phòng thay cho em. Tôi không cam đoan là sau khi thay xong, em vẫn còn sức để xem phim đâu."

Cái vẻ "lưu manh có tri thức" của anh khiến Tuệ An lạnh sống lưng. Cô hậm hực vùng ra, chạy biến vào phòng. Mười phút sau, cô ngượng nghịu bước ra trong chiếc váy ngủ lụa màu đen quai mảnh. Chiếc váy ôm sát những đường cong nảy nở của thiếu nữ 19 tuổi, làn da trắng sứ dưới lớp lụa đen tạo nên một sự tương phản đầy nhục dục.

Phó Cận Ngôn đang ngồi trên sofa đọc sách, khi ngước mắt lên, hơi thở của anh bỗng chốc khựng lại. Ánh mắt anh tối sầm xuống, dục vọng chiếm hữu cuồn cuộn dâng lên. Anh gập sách lại, chậm rãi đứng dậy tiến về phía cô.

— "Xem ra... tiền của tôi chi ra quả thực rất xứng đáng."

Tuệ An run rẩy lùi lại: — "Anh... anh nhìn cái gì? Tôi mặc rồi đấy, tôi đi ngủ đây!"

Nhưng Phó Cận Ngôn đã nhanh hơn một bước, anh dồn cô vào tường, bàn tay to lớn luồn vào mái tóc mềm mại của cô, ghé sát môi vào tai cô thì thầm:

— "Quy tắc thứ 5 chưa ghi vào giấy: Buổi tối trước khi đi ngủ, em phải chúc 'chồng' ngủ ngon bằng một nụ hôn. Nếu không... tối nay em không cần ngủ nữa."