Sáng sớm hôm sau, Lâm Tuệ An thức dậy với một kế hoạch "phục thù" cực kỳ hoàn hảo. Sau nụ hôn chúc ngủ ngon đầy tính đe dọa đêm qua, cô nhận ra rằng nếu cứ để Phó Cận Ngôn nắm thóp mãi thì sớm muộn gì cô cũng bị anh "ăn sạch sành sanh". Cô quyết định phải chứng minh cho anh thấy cô không phải là một cô vợ nhỏ chỉ biết hưởng thụ, mà là một "mối hiểm họa" nếu anh dám chèn ép cô.
"Anh nói anh thích sự hoàn hảo đúng không? Để xem anh có chịu nổi sự hoàn hảo của tôi không!" – Tuệ An vừa lẩm bẩm vừa xắn tay áo, xông thẳng vào bếp.
Mục tiêu của cô: Một bữa sáng "đầy đủ dinh dưỡng" theo phong cách Lâm Tuệ An. Cô mở tủ lạnh, lấy ra đủ loại nguyên liệu mà chẳng thèm quan tâm chúng có hợp nhau hay không. Trong tâm trí "vô tri" của cô, nấu ăn cũng giống như làm thí nghiệm kiến trúc, cứ đổ mọi thứ vào rồi nó sẽ tự tạo thành một kết cấu... gì đó.
Ba mươi phút sau, Phó Cận Ngôn bước ra khỏi phòng ngủ trong bộ sơ mi xanh thẫm, tay đang thắt nút măng sét. Anh khựng lại khi nhìn thấy làn khói xám xịt đang bốc lên từ gian bếp vốn dĩ luôn sạch bong kin kít của mình.
— "Lâm Tuệ An, em đang đốt nhà tôi sao?" — Giọng anh trầm thấp, mang theo sự cảnh cáo rõ rệt.
— "Đâu có! Tôi đang làm món 'Trứng cuộn bách hoa' tặng thầy Phó đây." — Tuệ An tươi cười, mặt lem nhem vết nhọ nồi, tay bưng ra một đĩa thức ăn có màu sắc... khó tả.
Phó Cận Ngôn tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào thứ đang nằm trên đĩa. Trứng thì cháy đen một nửa, nửa còn lại thì lỏng bỏng, bên trên còn rắc thêm cả... cốm xanh và sốt socola. Anh nhíu mày, sống mũi cao thẳng hơi giật giật.
— "Trò Lâm, em định dùng độc dược để mưu sát vị hôn phu của mình à?"
— "Ơ kìa, anh đừng có nhìn bề ngoài! Đây là sự phá cách trong kiến trúc ẩm thực đấy. Anh không ăn là anh khinh thường công sức của tôi, tôi sẽ gọi điện báo cáo với bố!" — Tuệ An vừa nói vừa đẩy đĩa thức ăn về phía anh, đôi mắt tròn xoe lộ rõ vẻ đắc ý.
Phó Cận Ngôn nhìn cô, rồi nhìn đĩa trứng. Anh không giận, ngược lại còn thong thả ngồi xuống, bàn tay thon dài cầm lấy nĩa. Anh cắt một miếng nhỏ, trước ánh mắt mong đợi của cô, anh đưa vào miệng nhai một cách quý tộc.
Gương mặt anh không hề biến sắc. Tuệ An ngây người, không lẽ cô lại có khiếu nấu ăn thật? Cô tò mò định cầm nĩa nếm thử thì Phó Cận Ngôn đã nhanh tay giữ chặt cổ tay cô lại.
— "Em không cần nếm. Vị rất... đặc biệt." — Anh tháo kính, lau nhẹ lớp sương mờ trên gọng, rồi đột ngột kéo mạnh tay cô khiến cô ngã nhào vào lòng anh.
Tuệ An hốt hoảng chống tay lên ngực anh, cảm nhận được khối cơ bắp rắn chắc sau lớp vải mỏng. Anh cúi xuống, môi chạm sát vào vành tai cô, giọng nói khàn khàn đầy tính chiếm hữu:
— "Vì công sức 'đặc biệt' này của em, tôi quyết định sẽ không để em dọn dẹp bếp nữa. Thay vào đó, tối nay em sẽ phải ở lại phòng làm việc của tôi thêm hai tiếng để học cách 'định hình lại thẩm mỹ'. Và đừng quên nụ hôn chúc ngủ ngon, em nợ tôi một nụ hôn thật sự chứ không phải là kiểu bỏ chạy như đêm qua."
— "Anh... anh ăn gian! Tôi nấu cho anh ăn rồi mà!" — Cô vùng vẫy nhưng bị vòng tay anh siết chặt hơn.
— "Ăn xong đồ của em, tôi thấy dạ dày mình cần được bồi thường bằng một thứ 'ngọt ngào' khác."
Nói rồi, anh đột ngột cúi xuống, nụ hôn nồng mùi cà phê sáng sượt qua môi cô một cách chớp nhoáng nhưng đầy uy lực. Tuệ An đứng hình, mặt đỏ như gấc chín. Rõ ràng là cô định hành anh, sao cuối cùng người bị "hành" lại luôn là cô thế này?