MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThầy Giáo Cấm Dục, Đêm Nay Đừng Tới Gần!Chương 8: Online, offline

Thầy Giáo Cấm Dục, Đêm Nay Đừng Tới Gần!

Chương 8: Online, offline

858 từ

Lâm Tuệ An hậm hực ngồi bệt dưới sàn phòng khách, tay ôm khư khư chiếc điện thoại như thể đó là vũ khí duy nhất cô còn lại. Sau nụ hôn "đòi nợ" đầy tính áp đảo sáng nay, cô cảm thấy chủ quyền cá nhân của mình đang bị xâm phạm nghiêm trọng. Không thể cãi tay đôi thắng gã ác ma họ Phó, cô quyết định dùng tới chiêu bài sở trường của mọi sinh viên: Lên mạng "tế" thầy.

Trong nhóm chat kín mang tên "Hội những người muốn trục xuất Ác ma kiến trúc", Tuệ An gõ phím như bay: “Mọi người ơi, tin nóng! Thầy Phó ngoài đời thực sự là một tên biến thái cuồng kiểm soát. Hắn bắt tui mặc váy ngủ lụa, lại còn ép tui ký hợp đồng nô lệ nữa. Hắn chắc chắn có vấn đề về tâm lý, chị em nên tránh xa kẻo rước họa vào thân!!!”

Chưa đầy hai phút, đám bạn "Cây đa cây đề" đã nhảy vào hưởng ứng nhiệt liệt. Những icon phẫn nộ và hàng loạt bình luận mắng nhiếc Phó Cận Ngôn hiện lên liên tục khiến Tuệ An cảm thấy hả dạ vô cùng. Cô còn mạnh dạn đăng một tấm ảnh chụp trộm bóng lưng anh đang ngồi đọc sách kèm caption: "Nhìn thì đạo mạo, bên trong thì thâm độc. Ai gả cho tên này chắc chắn là kiếp trước chưa thắp hương!"

Đang mải mê lướt xem các bình luận bôi nhọ, bỗng nhiên một thông báo mới nhảy ra ngay trên màn hình. Một tài khoản có tên "C.N.Phó" vừa mới tham gia vào nhóm chat.

Tuệ An đứng hình. Da gà da vịt trên người đồng loạt nổi lên. C.N.Phó? Cận Ngôn Phó?

Cả nhóm chat đang ồn ào bỗng im bặt như rơi vào hố đen vũ trụ. Một dòng tin nhắn lạnh lùng xuất hiện: "Trò Lâm, bài tập chuyên ngành chương 2 em đã làm xong chưa mà có thời gian nghiên cứu 'tâm lý' của tôi kỹ như vậy?"

Lâm Tuệ An sợ đến mức suýt đánh rơi điện thoại xuống mặt. Cô chưa kịp thu hồi tin nhắn thì tiếng bước chân thong thả từ phía hành lang đã vang lên. Phó Cận Ngôn, vẫn với bộ lụa đen huyền bí, tay cầm chiếc iPad đang hiển thị đúng giao diện nhóm chat, chậm rãi tiến về phía cô.

— "Em... em... sao anh lại vào được nhóm đó?" — Tuệ An lắp bắp, lùi dần về phía sofa.

Phó Cận Ngôn nhếch môi, nụ cười mang theo sự nguy hiểm tột độ. Anh ngồi xuống sofa, vắt chéo chân, bàn tay thon dài lướt trên màn hình iPad rồi nhìn cô qua gọng kính bạc:

— "Em quên là hệ thống quản lý diễn đàn và mạng nội bộ của khoa này đều do tôi thiết lập sao? Em dùng wifi nhà tôi để mắng tôi, Tuệ An, em thực sự nghĩ mình đủ thông minh để qua mặt tôi?"

Tuệ An cứng họng. Đúng là "vô tri" thì không thể cứu chữa được mà! Cô định quay đầu chạy về phòng trốn thì đã bị anh túm lấy vạt váy ngủ. Một lực kéo mạnh khiến cô ngã nhào vào lòng anh lần thứ hai trong ngày.

— "Mắng tôi là biến thái? Nói tôi thâm độc? Còn bảo ai gả cho tôi là kiếp trước chưa thắp hương?" — Anh cúi sát mặt cô, hơi thở bạc hà lạnh lẽo phả vào chóp mũi — "Nếu em đã muốn công khai mối quan hệ của chúng ta theo cách 'ồn ào' như thế, tôi cũng không ngại giúp em thực hiện nó ngay tại đây đâu."

Anh giật lấy điện thoại từ tay cô, thản nhiên nhấn nút quay phim rồi đặt lên bàn, ống kính hướng thẳng về phía hai người.

— "Anh làm gì thế? Mau tắt đi!" — Tuệ An hốt hoảng vươn tay định lấy lại điện thoại.

— "Chụp ảnh trộm thì chán lắm. Để tôi cho bạn bè em thấy, cái tên 'biến thái' này sẽ làm gì với vị hôn thê của mình khi cô ấy không nghe lời."

Phó Cận Ngôn không dùng vũ lực, anh chỉ dùng một tay khóa chặt hai cổ tay cô ra sau lưng, tay còn lại trượt nhẹ từ eo lên đến cổ, cảm giác lành lạnh của những đầu ngón tay khiến Tuệ An run bắn người. Anh nhìn thẳng vào camera điện thoại, rồi lại nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự trêu chọc và chiếm hữu:

— "Hình phạt cho việc nói xấu chồng trên mạng... chính là phải dọn dẹp phòng làm việc của tôi trong một tuần. Và tối nay, em sẽ phải ngồi cạnh tôi, xem tôi trả lời từng bình luận một của đám bạn em dưới tư cách là 'chồng' của chủ bài đăng. Em thấy sao?"

Tuệ An muốn khóc mà không ra nước mắt. Đây chính là cái kết cho việc "múa rìu qua mắt thợ". Sói già không chỉ biết vồ mồi, sói già còn biết dùng công nghệ để hành hạ con mồi đến phát điên.