Phòng làm việc của Phó Cận Ngôn là một không gian ngập tràn mùi gỗ tuyết tùng và hương giấy mới, nhưng đối với Lâm Tuệ An, nơi đây chẳng khác nào "phòng thẩm vấn" của cảnh sát. Cô đứng khúm núm bên cạnh bàn làm việc bằng gỗ sồi lớn, tay cầm bản vẽ thiết kế cơ sở đầu tay mà đầu ngón tay cứ run cầm cập.
Phó Cận Ngôn vẫn chưa tháo kính. Anh ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da cao cấp, ngón tay dài thong thả gõ nhịp xuống mặt bàn – mỗi tiếng "cộc, cộc" đều như nện thẳng vào tim cô. Anh cầm bản vẽ của cô lên, chỉ liếc mắt qua đúng ba giây rồi đặt phịch xuống.
— "Giải thích đi." — Giọng anh lạnh đến mức đóng băng cả không khí.
— "Dạ... đây là phối cảnh ngôi nhà vườn... em lấy cảm hứng từ sự tự do và... phóng khoáng..." — Tuệ An lí nhí, mắt dán chặt vào mũi giày.
— "Phóng khoáng?" — Phó Cận Ngôn nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt — "Tôi thì lại thấy đây là sự sụp đổ của một nền văn minh. Nhìn vào tỉ lệ này, nếu xây lên thật, chủ nhà sẽ bị đè chết ngay khi bước qua cửa. Trò Lâm, em vẽ bằng tay hay vẽ bằng chân mà có thể tạo ra những đường nét 'phi logic' đến mức này?"
Tuệ An nghe mà máu nóng dồn lên tận não. Cô biết mình học không giỏi, nhưng bị sỉ nhục công khai thế này thì không thể nhịn được: — "Tôi chỉ mới năm nhất! Anh là Giáo sư thì giỏi rồi, anh có giỏi thì anh sửa đi!"
Phó Cận Ngôn đột ngột đứng dậy. Thân hình cao lớn 1m88 của anh đổ bóng xuống người cô, tạo ra một áp lực vô hình. Anh không mắng nữa, mà chậm rãi bước vòng qua bàn, đứng ngay sát sau lưng cô.
— "Cầm bút lên." — Anh ra lệnh, giọng trầm thấp bên tai.
Tuệ An run rẩy cầm cây bút chì kim. Ngay lập tức, bàn tay to lớn, thon dài và hơi lành lạnh của anh bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé của cô. Anh áp sát lồng ngực vào lưng cô, hơi thở nồng nàn mùi bạc hà vây hãm lấy mọi giác quan của cô gái nhỏ.
— "Tỉ lệ là linh hồn của kiến trúc. Nếu em không nắm vững nó, em sẽ mãi chỉ là một kẻ quấy phá vô dụng."
Anh dẫn dắt tay cô, từng đường nét sắc sảo, dứt khoát bắt đầu hiện ra trên mặt giấy. Tuệ An hoàn toàn không còn tâm trí để nhìn bản vẽ. Cô chỉ cảm nhận được lớp áo sơ mi mỏng manh của anh đang ma sát với vai mình, và bàn tay anh đang nắm chặt lấy tay cô, truyền vào một luồng điện tê dại.
— "Tập trung vào." — Anh thì thầm, môi gần như chạm vào vành tai đã đỏ bừng của cô — "Hay là... em thích được tôi 'cầm tay chỉ việc' như thế này hơn là tự học?"
Bàn tay anh không chỉ dừng lại ở việc dẫn bút, mà còn cố tình miết nhẹ lên những kẽ ngón tay của cô, một sự trêu chọc đầy tính "lưu manh" ẩn dưới danh nghĩa dạy học. Tuệ An cảm thấy chân mình sắp nhũn ra, hơi thở trở nên dồn dập.
— "Tôi... tôi biết rồi... anh buông ra đi..."
Phó Cận Ngôn đột ngột dừng bút, nhưng không buông tay. Anh xoay người cô lại, ép cô đối diện với mình trong không gian chật hẹp giữa anh và chiếc bàn làm việc. Anh tháo kính ra, đôi mắt phượng nheo lại, nhìn chằm chằm vào đôi môi đang run rẩy của cô.
— "Muốn tôi buông? Được thôi. Nhưng với điều kiện em phải dọn sạch đống bản vẽ cũ trong tủ kia. Có một vài thứ trong đó... có lẽ em sẽ muốn xem đấy."
Nói rồi, anh buông cô ra, thong thả trở lại ghế ngồi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tuệ An thở hổn hển, vội vàng chạy lại phía tủ hồ sơ để trốn tránh ánh mắt nóng bỏng của anh. Nhưng khi cô vừa mở ngăn tủ dưới cùng ra, đôi mắt tròn xoe của cô chợt khựng lại.
Trong đó không phải là đồ án của sinh viên, mà là hàng xấp bản vẽ tay tỉ mỉ. Mỗi bức vẽ đều là chân dung một cô bé từ lúc 10 tuổi đến khi trưởng thành. Đôi mắt tròn linh khí, cái miệng hay hờn dỗi... tất cả đều là cô.
Phía dưới góc mỗi bản vẽ đều có một dòng chữ nhỏ, nét thanh đậm cực kỳ quen thuộc: "Chờ em lớn lên."