MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThầy Giáo Cấm Dục, Đêm Nay Đừng Tới Gần!Chương 10: Quan tâm lạnh lùng

Thầy Giáo Cấm Dục, Đêm Nay Đừng Tới Gần!

Chương 10: Quan tâm lạnh lùng

755 từ

Lâm Tuệ An đứng chết trân trước ngăn tủ gỗ, những ngón tay nhỏ nhắn run rẩy chạm vào mép những bản vẽ đã hơi ngả màu. Từng nét chì mảnh dẻ nhưng đầy tâm huyết họa lên gương mặt cô qua từng giai đoạn: khi cô còn là một cô bé buộc tóc hai bên với nụ cười hở lợi, khi cô dậy thì với đôi mắt bắt đầu biết dỗi hờn, và cả bức vẽ gần đây nhất – chính là khoảnh khắc cô đứng ngơ ngác dưới gốc cây bằng lăng trong ngày nhập học.

"Chờ em lớn lên."

Bốn chữ đó như một loại bùa chú, khiến lồng ngực Tuệ An thắt lại, rồi lại nở bung ra một cảm giác ngọt ngào đến tê dại. Hóa ra, gã "ác ma" này không phải đột nhiên xuất hiện để hành hạ cô. Anh đã ở đó, lặng lẽ quan sát cô trưởng thành, dùng những bản vẽ này để đong đếm từng năm tháng chờ đợi.

— "Em định đứng đó hóa đá đến bao giờ?"

Giọng nói trầm thấp của Phó Cận Ngôn vang lên ngay sau gáy khiến Tuệ An giật bắn người. Cô vội vàng đóng sầm ngăn tủ lại, quay người lại với khuôn mặt đỏ bừng như vừa bị bắt quả tang ăn vụng.

— "Tôi... tôi chỉ đang dọn dẹp thôi! Ai mướn anh vẽ bậy bạ vào đây chứ!" — Cô cố tình lớn tiếng để che giấu sự bối rối, nhưng đôi mắt long lanh lại không giấu nổi sự rung động.

Phó Cận Ngôn tiến lại gần, đôi tay thon dài thong thả tháo chiếc cà vạt đang thắt chặt, ném sang một bên. Anh chống hai tay lên mặt tủ, bao vây cô vào giữa:

— "Vẽ vợ mình mà gọi là bậy bạ sao? Trò Lâm, em thật là vô tâm."

Ánh mắt anh lúc này không còn sự lạnh lùng của một Phó Giáo sư trên bục giảng, mà tràn đầy vẻ thâm trầm, chiếm hữu. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vén lọn tóc mai ra sau tai cô, đầu ngón tay hơi lướt qua làn da trắng sứ khiến Tuệ An rùng mình.

— "Tại sao... tại sao anh không nói với tôi sớm hơn?" — Cô lý nhí, hơi cúi đầu để tránh ánh nhìn nóng bỏng của anh.

— "Nói gì? Nói rằng tôi đã nhìn trúng em từ mười năm trước? Hay nói rằng tôi đi dạy chỉ để canh chừng em không bị thằng nhóc nào lừa mất?" — Anh nhếch môi, nụ cười mang theo chút tự giễu — "Nếu tôi nói sớm, có lẽ em đã chạy trốn xa hơn rồi."

Tuệ An ngước lên, bắt gặp sự chân thành hiếm hoi ẩn sau đôi kính gọng bạc ấy. Trái tim cô vốn dĩ đang phòng bị bỗng chốc mềm nhũn. Cô nhận ra, tất cả những quy tắc ngặt nghèo, những lần bắt lỗi vô lý, thực chất đều là cách anh giữ cô lại gần.

Đêm đó, Tuệ An không thể ngủ được. Cô lén bước ra phòng khách để lấy nước, đi qua phòng làm việc vẫn thấy ánh đèn vàng hắt ra qua khe cửa. Phó Cận Ngôn vẫn đang làm việc, bóng lưng anh cô độc nhưng vững chãi giữa những chồng đồ án cao ngất.

Cô chợt nhớ ra tối nay anh chưa ăn gì vì đĩa trứng "độc dược" của mình. Tuệ An rón rén vào bếp, pha một ly sữa nóng và đặt thêm vài chiếc bánh quy. Khi cô đặt khay đồ ăn lên bàn, Phó Cận Ngôn ngước lên, đôi mắt phượng hiện rõ vẻ mệt mỏi nhưng nhanh chóng tan biến khi thấy cô.

— "Em chưa ngủ sao?"

— "Uống đi... coi như tôi trả ơn anh đã chỉ bài." — Cô đặt ly sữa xuống rồi quay ngoắt đi, định chạy trốn.

Nhưng Phó Cận Ngôn đã nhanh tay kéo cô lại, đặt cô ngồi gọn trên đùi mình. Anh không làm gì quá phận, chỉ vùi đầu vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương sữa tắm dìu dịu.

— "Ngồi yên một chút. Để tôi nạp năng lượng."

Cảm nhận được hơi thở nóng rực của anh phả vào cổ, Tuệ An không còn cảm thấy sợ hãi như trước. Cô đưa tay lên, ngập ngừng rồi nhẹ nhàng vỗ về bờ vai rộng lớn của anh. Hóa ra, đằng sau vẻ cấm dục, lạnh lùng kia, người đàn ông này cũng có những lúc yếu lòng và cần được sưởi ấm đến vậy.