Trên sân huấn luyện, một nhóm nữ sinh lớp thể dục đang huấn luyện sức bền. Huấn luyện viên nhìn đám học trò có vẻ cà lơ phất phơ vừa quay lại sau kỳ nghỉ liền bực mình, tàn nhẫn tuyên bố hôm nay cả nhóm phải chạy thêm 5000m, nếu không buổi tập sẽ không kết thúc.
Mặc dù đã vào thu, nhưng nhiệt độ không hề giảm chút nào. Thời tiết khô nóng, trời đã không mưa mấy ngày liền, lá cây dưới nắng đều héo queo.
Bạch Du chạy ở hàng cuối cùng, trên trán lấm tấm mồ hôi. Trong khi những cô gái khác chỉ mặc một chiếc áo thun tập luyện mỏng nhẹ, thì cô lại ngược lại hoàn toàn, mặc thêm một chiếc áo khoác thể thao kín cổng cao tường, nhìn qua cực kỳ nóng nực.
Lâm Duệ quay đầu liếc nhìn cô một cái, thả chậm tốc độ chạy lại rồi hỏi han: “Du Du nè, sao cậu mặc nhiều vậy? Không thấy nóng hở? Nhìn cậu kìa, mồ hôi đầm đìa hết rồi, mau cởi ra đi, lỡ bị say nắng thì sao……”
Lâm Duệ ríu rít bên tai làm Bạch Du vốn dĩ đang khó chịu càng thêm mất kiên nhẫn.
“Cút đi, đừng đụng vào tớ.”
Lâm Duệ sợ tới mức chạy biến về giữa đội hình.
Mấy ngày nay thời tiết nóng nực, Bạch Du luôn trong tình trạng bực bội. Không biết vì sao dạo này ngực cô lúc nào cũng trướng đau. Có lẽ do đợt phát dục lần này khiến vòng một lớn hơn không ít, chỉ cần chạm nhẹ một chút thôi cũng đau đến chảy nước mắt. Chiếc áo thun bên trong ôm sát bộ ngực căng đầy, khiến hai điểm nhạy cảm nhô lên cực kỳ rõ ràng.
Bạch Du cảm thấy bộ dạng này thật quá mức xấu hổ, không dám soi gương lâu. Cô vội vàng khoác áo khoác vào để che chắn, không ngờ thời tiết hôm nay lại hầm hập như lò lửa, lại còn phải chạy bền. Mỗi lần bước chân chạm đất, bộ ngực đầy đặn lại nảy lên theo nhịp chạy, cơn đau trướng kéo đến khiến cô khó mà chịu nổi. Bạch Du đành nhờ Lâm Duệ xin huấn luyện viên cho mình nghỉ sớm rồi rời sân tập.
Cô đi vào bệnh viện chuyên khoa ngoại lồng ngực. Bệnh viện nhỏ này không đông lắm, phía sau cô cũng không có ai, vậy nên không cần chờ đợi lâu.
Khi bước vào phòng và đóng cửa lại, cô thấy vị bác sĩ trước bàn làm việc là một người trẻ tuổi. Mặc dù anh ta đeo khẩu trang nhưng vẫn dễ dàng nhận ra đây là một người đàn ông rất điển trai với đôi mắt sâu thẳm, toả ra hơi thở lạnh lùng, khiến Bạch Du cảm thấy càng thêm ngượng ngùng khi phải mở lời.
“Không thoải mái ở đâu?” Vị bác sĩ không ngẩng đầu lên, chỉ lạnh nhạt hỏi.
“Mấy ngày nay ngực tôi… đột nhiên rất đau, còn…… trở nên lớn hơn.” Bạch Du ấp úng, giọng nhỏ như muỗi kêu.
Lúc này vị bác sĩ mới ngẩng đầu nhìn cô gái đang đứng xoắn xuýt trước mặt. Cô cao khoảng 1m68, dáng người thanh mảnh nhưng vòng nào ra vòng nấy, khuôn mặt xinh đẹp xán lạn nay lại đỏ bừng lên vì thẹn thùng. Ánh mắt bác sĩ lập tức trở nên sâu xa.
“Cởi áo khoác ra tôi xem.” Giọng điệu anh ta vẫn thản nhiên như đang làm việc công tâm.
Bạch Du run run kéo khoá áo khoác, lộ ra chiếc áo thun huấn luyện bó sát. Đối với một cô gái trẻ, bộ ngực này có phần quá mức nảy nở, dường như lớp vải mỏng sắp không bọc nổi sự căng tròn ấy. Hai nụ hoa nhô lên rõ rệt, phập phồng theo nhịp thở hổn hển vì lo lắng của cô.
Đột nhiên, một đôi bàn tay áp lên ngực cô, dùng sức xoa nhẹ một chút. Bạch Du đau đến mức rùng mình, định phản kháng thì bác sĩ liên tục hỏi các câu hỏi chuyên môn bằng giọng điệu cực kỳ nghiêm túc, làm cô ngẩn người ra. Cô lúng túng trả lời, trong khi đôi bàn tay to lớn của anh ta vẫn không rời khỏi, cách một lớp áo mỏng mà cảm nhận sự mềm mại, căng tràn của cô.
Chỉ khi ngón cái lơ đãng cọ qua đỉnh hồng, Bạch Du nhịn không được mà khẽ “hừ” một tiếng đầy nhạy cảm. Cô định nổi giận thì bác sĩ đã thu tay lại, sắc mặt nghiêm nghị nói rằng đây là tình trạng tắc nghẽn mô tuyến, cần phải xoa bóp trị liệu nếu không sẽ sinh bệnh.
Bạch Du nghe vậy thì sợ hãi, chút nghi hoặc trong lòng cũng tan biến. Cô nghe lời nằm xuống giường bệnh, cởi bỏ lớp áo thun. Làn da của cô trắng nõn nà, dù có tập luyện ngoài trời bao nhiêu cũng không bị sạm đi, trông mềm mại như gốm sứ. Cho dù là đang nằm, đường cong cơ thể thiếu nữ vẫn hiện ra vô cùng rõ nét với vòng eo thon nhỏ và bộ ngực đầy đặn ưỡn về phía trước.
Bác sĩ đổ dầu thuốc lên tay, xoa nóng rồi bắt đầu xoa bóp lên vùng da nhạy cảm của cô. Cảm giác mát lạnh ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi hơi nóng từ lòng bàn tay anh ta. Những vòng tròn được vẽ ra, ép hai bầu ngực trắng ngần tạo thành một khe rãnh sâu hoắm khiến Bạch Du xấu hổ đến mức nhắm nghiền mắt.
Sau vài phút, cơn đau tan biến, thay vào đó là một cảm giác tê dại lạ lẫm len lỏi khắp cơ thể.
“Ưm… Có chút ngứa, bác sĩ.” Bạch Du khẽ mở mắt, khoé mắt vì sinh lý tự nhiên mà ứa ra chút nước, trông cô lúc này vừa đáng thương vừa đầy mê hoặc.
Bác sĩ bảo cô ngồi dậy ở mép giường để thực hiện khai thông từ phía sau. Hai cánh tay anh ta vòng qua người cô, tư thế giống như đang ôm trọn Bạch Du vào lòng. Hơi thở đàn ông nóng hổi phả vào sau gáy khiến cô run rẩy. Khi đầu ngón tay bác sĩ vân vê đỉnh hồng của cô, kéo giãn rồi lại ấn mạnh, Bạch Du không chịu nổi mà khom lưng, toàn thân mềm nhũn dựa hẳn vào lồng ngực vững chãi của anh ta.
Trên trán cô lấm tấm mồ hôi, hơi thở dồn dập. Bộ ngực trắng ngần sau khi bị xoa nắn giờ đã ửng hồng, lấp lánh lớp dầu thuốc dưới ánh đèn phòng khám, trông vô cùng diễm lệ.
Cho đến khi bác sĩ rút khăn lông ra lau tay, Bạch Du mới bàng hoàng tỉnh lại. Cô cảm thấy cơ thể mình có những phản ứng lạ lùng chưa từng có, vùng kín dường như cũng trở nên ẩm ướt. Cô đỏ mặt tía tai, nhanh chóng vơ lấy quần áo mặc vào.
Bác sĩ nhìn đôi tai đỏ chót của cô, môi khẽ nhếch: “Đây là phản ứng sinh lý bình thường, đừng quá lo lắng. Nhớ tuần sau quay lại kiểm tra.”
Bạch Du không dám nhìn thẳng vào mắt anh ta thêm giây nào nữa, mặt đỏ lan xuống tận cổ, ôm lấy áo khoác vội vã chạy khỏi bệnh viện như đang chạy trốn.