Gân xanh cuộn lên nơi cánh tay chạy dọc xuống mu bàn tay, bàn tay to thon dài mạnh mẽ với các đốt ngón tay rõ ràng đang phủ lên bầu ngực no đủ trắng nõn.
Đầu ngón tay hắn khiêu khích đùa bỡn đỉnh hồng phấn nộn, khảy khảy nụ đào sưng to đứng thẳng. Ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy đầu ngực đang run rẩy, tàn nhẫn kéo dài nó ra. Đột nhiên, lòng bàn tay hắn phủ lấy bầu ngực, bộ ngực đầy đặn ưỡn lên bị đôi bàn tay không ngừng dùng sức bắt lấy, xoa bóp đè ép khiến nó biến dạng, bầu ngực bị nắm đến đỏ bừng.
Sau đó, bàn tay hắn lần mò xuống dưới tìm kiếm, rồi chạm vào nơi tư mật đang ướt đẫm giữa hai chân. Lòng bàn tay mang theo vết chai mỏng ma sát qua khe rãnh nhạy cảm, mang đến một khoái cảm lẫn lộn với đau đớn, khiến dịch thủy tuôn ra ồ ạt……
“Khốn kiếp, lại làm dơ thêm một cái nữa rồi.” Bạch Du sờ soạng giữa hai chân một phen, quần lót đã ướt đẫm. Cô giơ tay che kín mắt, cảm thấy không thiết sống nữa.
Đã liên tục mấy ngày rồi, Bạch Du luôn tỉnh lại từ trong giấc mơ kia. Trong mơ, cô mất liêm sỉ chủ động nâng cao bộ ngực, mặc cho đôi tay kia tuỳ ý đùa bỡn, thậm chí cô còn cùng vỗ về chơi đùa với cặp bàn tay đó.
Rõ ràng cô không phải là người ham muốn mạnh mẽ, nhưng bây giờ lại bị đôi bàn tay đó làm cho mỗi ngày đều phải bò dậy giặt quần lót.
Bạch Du chìm đắm trong sự hoài nghi cùng bực bội. Cô bực là vì biết rõ chủ nhân của đôi bàn tay kia là ai. Mà hoài nghi là vì, suốt 21 năm qua cô chưa từng yêu đương với ai, vậy mà tại sao lại đối với đôi bàn tay của một người đàn ông nhớ mãi không quên, còn ở trong mơ làm những chuyện thẹn thùng như vậy.
Điện thoại vang lên hai tiếng, Bạch Du tiện tay bấm nhận đặt bên tai.
“Du tỷ, lát nữa sẽ có tiết của lão Lưu, điểm danh từng người một, chị nhớ tới đó nha.” Giọng nói của Lâm Duệ từ trong điện thoại truyền đến. Bạch Du trả lời ‘đến liền đây’, sau đó cô cúp máy, chậm rãi mặc quần áo vào, ăn sáng xong thì đi bộ đến trường.
Theo thói quen, Bạch Du định vào từ cửa sau, cô ngồi hàng sau bên cạnh Lâm Duệ. Vừa ngẩng đầu liền chạm mắt với người đang đứng trên bục giảng, trái tim cô lập tức hốt hoảng.
Trên đài không phải lão Lưu dong dài, mà là một người đàn ông mặc tây trang, khuôn mặt anh tuấn. Quan trọng là, dù hắn không mặc áo blouse trắng, Bạch Du vẫn nhận ra ngay hắn chính là vị bác sĩ ngày hôm đó.
Mái tóc người đàn ông được vuốt gọn ra sau, lộ ra vầng trán trơn bóng cùng cái mũi cao thẳng. Đôi môi mỏng lúc đóng lúc mở giảng về bài học tẻ nhạt, hai tay tuỳ ý chống hai bên bục giảng, cổ tay áo sắn lên làm lộ ra cánh tay rắn chắc, toát ra vẻ thành thục và cấm dục khó cưỡng.
Lâm Duệ nhanh chóng giải thích: “Hình như là học trò của lão Lưu dạy thay đó. Xem đám con gái mê trai này đi, toàn chụp ảnh hắn chứ có chụp bài học đâu.”
Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau giống như chỉ là ảo giác, người đàn ông không nhìn về phía này nữa. Nhưng chỉ có Bạch Du là cảm thấy như ngồi trên đống lửa, thầm nghĩ đã mười ngày rồi, chắc hắn không còn nhớ rõ cô là ai đâu.
Ráng nhịn đến giờ tan học, Bạch Du lập tức vọt lẹ về ký túc xá. Đột nhiên phía sau có tiếng còi xe làm cô giật mình. Quay đầu lại định mắng, cô thấy cửa kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt đẹp trai ấy.
“Lên xe.” Giọng điệu hắn trầm thấp, không cho phép từ chối. Bạch Du thầm mắng nhưng vẫn ngoan ngoãn lên xe vì không muốn gây chú ý.
“Vì sao không tới kiểm tra?” Người đàn ông vừa nói vừa liếc nhìn cô một cái, chính xác là quét qua ngực cô, khiến mặt Bạch Du đỏ bừng.
“Dạo này tôi bận quá.” Cô xấu hổ cười gượng.
“Trùng hợp tôi về bệnh viện, đi cùng luôn đi.” Hắn không đợi cô trả lời đã khởi động xe.
Không gian trong xe yên tĩnh đến lạ kỳ. Đôi mắt Bạch Du nhịn không được mà nhìn chăm chú vào bàn tay đang nắm vô lăng của hắn – thon dài, mạnh mẽ, gân xanh nổi lên khi hắn xoay lái, khiến cô nhớ lại giấc mơ buổi sáng. Trong mơ, chính đôi bàn tay này đã đốt lửa khắp người cô, hung hăng nhào nặn bầu ngực, đùa bỡn đầu ti……
Nghĩ vậy, ngực Bạch Du dần nóng lên, đầu ngực cọ xát vào lớp áo mang lại cảm giác ngứa ngáy khó chịu, nơi tư mật giữa hai chân cũng bắt đầu có cảm giác ướt át. Bạch Du vừa xấu hổ vừa bực mình, cô khép chặt hai chân, muốn dằn xuống cơn xúc động này nhưng đầu óc lại không ngừng nhớ lại cảm giác cực nóng đó.
Xe chạy đến bãi đỗ xe ngầm của bệnh viện. Cơn khô nóng trong người vẫn chưa dịu đi, Bạch Du phát điên, sợ rằng nếu xuống xe lúc này sẽ bị lộ ra vẻ mặt không tỉnh táo.
Người đàn ông dừng xe, định bước xuống thì Bạch Du bất chấp gọi lại: “Bác sĩ... hay là... kiểm tra ở đây luôn đi.”
Hắn nhìn khuôn mặt đỏ ửng cùng đôi mắt long lanh của cô, không hỏi lý do mà ngồi lại vào xe, đóng cửa kín mít. Bạch Du nhanh chóng kéo áo lên, để lộ bộ ngực trắng ngần nhưng đồng thời dùng áo che đi phần dưới đang nhạy cảm.
Bầu ngực cô no đủ căng đầy, núm vú hồng nhạt run rẩy trong không khí, trông vừa ngây thơ lại vừa quyến rũ. Hô hấp của người đàn ông trở nên nặng nề, hắn khàn giọng: “Lại đây.”
Bạch Du ngoan ngoãn chồm về phía hắn, ưỡn ngực dâng lên. Hắn trực tiếp ấn ngón cái vào núm vú, tàn nhẫn xoa nắn. Cảm giác thô ráp khiến cô chịu không nổi, theo bản năng lùi lại nhưng bị hắn bóp chặt hơn, ngón tay dùng sức day mạnh đỉnh hồng.
Ánh mắt Bạch Du không thể tránh khỏi bàn tay đang giày vò ngực mình, hệt như trong giấc mơ. Hắn nắn bóp thịt mềm, siết chặt như muốn vắt ra sữa. Cảnh tượng dâm mĩ làm cô xấu hổ, nơi giữa hai chân càng thêm ướt át, đôi chân khẽ cọ xát vào nhau.
Đột nhiên hắn buông tay, mò xuống dưới, lách qua lớp áo che chắn để chạm vào vùng nhạy cảm của cô.
“Đừng mà!” Bạch Du khẽ kêu lên, nhưng nơi tư mật đã hoàn toàn bị hắn nắm thóp.
Trong mắt người đàn ông tối đen như mực, nhìn gương mặt ửng đỏ và đôi mắt ngập nước của cô. Hắn kéo cô sát vào ngực mình, một tay tiếp tục xoa nắn bầu ngực, tay kia luồn hẳn vào trong quần lót, dùng ngón tay thô bạo mơn trớn và thâm nhập vào nơi ướt át nhất.
Bạch Du bị tấn công cả trên lẫn dưới, đầu óc trống rỗng, cô chỉ biết cắn chặt môi để không thốt ra những tiếng rên rỉ xấu hổ. Hắn khoá chặt tay cô phía sau, bắt cô phải ưỡn ngực ra. Hắn cúi đầu ngậm lấy nụ đào sưng đỏ, vừa liếm vừa mút mạnh phát ra tiếng vang chùn chụt.
“Đừng liếm chỗ đó... làm ơn...” Bạch Du khóc nức nở xin tha, nhưng hắn càng bú mút điên cuồng hơn, để lại những vết răng và dấu dâu óng ánh trên làn da trắng nõn.
Cùng lúc đó, ngón tay hắn bên dưới di chuyển nhanh hơn, ra vào nơi chật hẹp và đầy dịch thuỷ của cô. Sự kích thích kép khiến Bạch Du hoàn toàn tan chảy. Cô không còn kiềm chế được nữa, những tiếng rên rỉ nhỏ vụn vang vọng khắp xe. Rốt cuộc, dưới sự thô bạo của đôi bàn tay và khuôn miệng ấy, Bạch Du run rẩy kịch liệt, hơi thở hổn hển rồi đạt đến đỉnh điểm trong sự hoan lạc tột cùng.