Bạch Du thở hổn hển bình tĩnh lại, cô nhanh chóng dùng khăn giấy lau sạch những dấu vết ướt át còn dính trên đùi và tay mình. Chờ đến khi lau xong, cô mới phát hiện người đàn ông đang thất thần nhìn chằm chằm mình. Hình như có hơi kỳ thì phải, mình thỏa mãn xong cũng không quan tâm gì đến hắn, chỉ biết dọn dẹp hiện trường.
Ánh mắt cô quét qua dưới thân người đàn ông, chiếc quần tây tối màu tuy che khuất nhưng vẫn để lộ sự căng phồng dữ dội ẩn nấp sau lớp vải, hoàn toàn ngược lại với khuôn mặt không cảm xúc của hắn.
Bạch Du nuốt một ngụm nước miếng, đang suy nghĩ có nên "có qua có lại" giúp hắn một chút không, thì bàn tay cô đã bị hắn nắm lấy.
“Không gấp, chờ em chuẩn bị tốt thì đến bệnh viện tìm tôi.” Giọng nói của người đàn ông trầm thấp khàn đặc, có thể nghe rõ sự kiềm nén đang bùng nổ bên trong.
Khi quay về ký túc xá, đầu óc Bạch Du vẫn còn treo ngược cành cây. Cô nhớ lại chuyện hoang đường vừa xảy ra, lòng đầy chán nản và xấu hổ. Trước khi xuống xe, Diệp Tần đã kết bạn WeChat với cô. Ảnh đại diện của hắn là phong cảnh tiện tay chụp, vòng bạn bè ít ỏi chỉ toàn kiến thức y khoa, đúng như vẻ ngoài cẩn thận, tỉ mỉ và đứng đắn của hắn.
Bạch Du thầm phỉ nhổ: Ai mà ngờ bác sĩ Diệp nghiêm túc lại là một tên biến thái thích bắt nạt phụ nữ như vậy cơ chứ.
Đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên có tin nhắn tới.
Diệp Tần: “Ngày kia mặc bộ đồ tôi gửi tới tìm tôi, để tiện kiểm tra luôn.”
Bạch Du: ?
Ngày hôm sau, cô liền hiểu rõ lời hắn nói. Cô nhận được một kiện hàng, bên trong là một bộ đồ "lộ ngực" chết tiệt! Đó là một chiếc áo len trắng mỏng, trời vừa đổ mưa nên mặc vào cũng khá hợp thời tiết. Chỉ là ở trước ngực có một chiếc khóa kéo nằm ngang, khi kéo ra sẽ khiến đôi gò bồng đảo hoàn toàn lộ ra ngoài.
Tên Diệp biến thái này chơi cũng biết đầu tư ghê!
Mặt Bạch Du nóng bừng, cô cầm quần áo vào phòng vệ sinh khóa trái cửa. Khi mặc vào, vị trí khóa kéo lạnh lẽo vừa lúc đè lên đỉnh hồng nhạy cảm, khiến nó bị kích thích mà dựng đứng lên, cọ xát vào hàng khóa gập ghềnh vừa đau vừa tê dại. Bạch Du run rẩy kéo khóa ra, hai bầu ngực trắng nõn thoát khỏi giam cầm lập tức bật ra ngoài.
Cô nhìn mình trong gương, chiếc áo len trắng càng tôn lên làn da hồng hào. Bầu ngực no đủ trắng như tuyết bị kẹp giữa khóa kéo, lộ ra khe rãnh sâu thẳm. Nụ hoa hồng nhạt càng thêm kiều diễm ướt át, như đang chờ người đến hái. Khuôn mặt thanh tú của cô lúc này toát ra vẻ xấu hổ đáng nghi……
Bạch Du lắc đầu, cô cởi áo ra, quan sát dáng người mình trong gương. Dù là nữ sinh nhưng cô vốn chăm vận động, đường cong trên cơ thể săn chắc, vòng eo thon gọn, chỉ duy có bộ ngực là lớn hơn người thường. Cô tự trấn an mình rằng đây chỉ là một cuộc kiểm tra y tế (dù trong lòng thừa biết không phải vậy).
Buổi chiều hôm sau, Bạch Du đến bệnh viện. Cô cố ý xếp hàng cuối cùng để là người duy nhất còn lại trong phòng khám.
Khi cô vào, Diệp Tần đang cúi đầu viết gì đó dưới ánh hoàng hôn. Lúc hắn ngẩng lên, Bạch Du cảm thấy ánh mắt hắn như đóng đinh vào chiếc áo len trắng trên người cô. Sự xấu hổ trào dâng, cô không tự chủ được mà đưa tay che nhẹ trước ngực.
Diệp Tần nắm lấy tay cô, kéo mạnh cô về phía mình rồi ấn cô ngồi lên bàn làm việc. Bạch Du mất thăng bằng, một tay chống ra sau, lồng ngực phập phồng lên xuống vì gấp gáp.
Hắn cúi đầu ghé vào tai cô, hơi thở nóng rực phả lên vành tai đỏ như máu: “Tự kéo ra đi, để tôi kiểm tra.”
Giọng nói khàn đặc đầy vẻ chiếm hữu làm cô run rẩy. Bạch Du nhắm chặt mắt, đưa tay kéo khóa kéo trước ngực ra. Hai đỉnh hồng sưng đỏ vì bị ma sát nãy giờ lập tức lộ ra, lung lay như muốn bật khỏi lớp vải. Diệp Tần đỏ mắt, hắn vói tay vào trong khóa kéo, nâng đôi gò bồng đảo mềm mại ra ngoài.
Bạch Du hoàn toàn không dám nhìn cảnh tượng này. Vị bác sĩ mặc áo blouse trắng chỉnh tề đang nâng niu bộ ngực dâm mỹ của mình trên tay, khung cảnh thật khiến người ta nghẹt thở.
Hắn thô bạo ép hai luồng nhũ thịt vào nhau, thè lưỡi liếm láp hai đỉnh hồng qua lại cho đến khi chúng bóng loáng ẩm ướt.
“Ha… nhẹ một chút…” Bạch Du rên rỉ, không còn sức chống đỡ, cô chỉ biết vòng tay ôm lấy cổ hắn, mặc cho hắn liếm mút chà đạp bầu ngực mình. Tiếng nước chùn chụt vang vọng trong phòng khám tĩnh lặng.
Sau một lúc điên cuồng, Diệp Tần ôm eo cô đặt lên ghế. Hắn cởi áo blouse, kéo khóa quần xuống. Vật nam tính thô to, gân xanh dữ tợn của hắn bật ra, quy đầu đã rỉ nước vì hưng phấn. Hắn nắm lấy gậy thịt, chọc quy đầu vào đỉnh ngực đang đứng thẳng của cô, đâm vào nụ hoa sưng lớn, để tinh dịch đầu mùa làm ướt đẫm đầu nhũ.
Bạch Du bật khóc, những tiếng rên rỉ dính nhớp thoát ra từ khuôn miệng nhỏ nhắn. Diệp Tần hôn lên nước mắt cô, cạy mở cánh môi mềm mại để quấn lấy đầu lưỡi cô, mút mát đến mức cô cảm thấy tê dại, hít thở không thông.
Khi cô vừa đẩy ra để lấy hơi, Diệp Tần lại tiếp tục tấn công. Hắn nắm lấy hai bầu ngực cô, ép chúng sát lại tạo thành một khe rãnh thật sâu rồi nắc háng, đâm con cự mãng vào giữa hai vú. Mỗi lần thọc lên, quy đầu thô cứng lại đâm đến tận cằm cô, khiến khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Du ửng hồng, vừa dâm mỹ vừa đáng thương.
Tiếng "bạch bạch" vang lên liên hồi khi vật thô cứng tát vào nhũ thịt mềm mại. Diệp Tần thô lỗ bóp chặt hai vú cô, điên cuồng cọ xát bên trong khe rãnh dầy đặc dịch thủy. Cuối cùng, một luồng tinh dịch nóng rực bắn thẳng lên ngực cô, xối ướt cả đỉnh hồng sưng đỏ và thấm vào lớp áo len trắng. Trong không khí chỉ còn lại mùi vị tanh nồng của dục vọng.