Cảm giác vật lý đầu tiên khi bước vào phòng tiệc riêng của Phu nhân Isabella là một sự tấn công dữ dội vào khứu giác. Nó không phải là mùi của thức ăn, mà là mùi của quyền lực được chưng cất thành một loại hương liệu nồng đặc. Mùi hoa hồng đen trộn lẫn với xạ hương và vị chát của phấn trang điểm đắt tiền tạo thành một bức tường không khí ngăn cách thế giới này với sự nghèo khổ ngoài kia. Silas đứng đó, đôi găng tay lụa trắng giờ đây mang lại cảm giác nhầy nhụa như thể máu của Elian vẫn chưa thực sự khô trên lớp vải.
Isabella không đeo mặt nạ thú như những thực khách khác. Bà ngồi đó, một bóng hình kiều diễm nhưng lạnh lùng trong chiếc váy nhung đỏ thẫm, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào Silas qua làn khói mỏng từ chiếc tẩu thuốc bằng ngà voi. Mùi thuốc lá của bà mang nốt hương của đinh hương và sự nguy hiểm.
"Số 09," bà cất tiếng, giọng nói trầm thấp và có độ rung như dây vĩ cầm của người nghệ sĩ đã mất tích. "Tôi ngửi thấy mùi của sự kinh hoàng trên người cậu. Julian đã dạy cậu cách cầm dao, nhưng có vẻ gã chưa dạy cậu cách giấu đi sự hèn nhát."
Silas cúi đầu, bàn tay anh vô thức siết chặt chiếc khay bạc. "Tôi... tôi chỉ đang làm tròn bổn phận của mình, thưa Phu nhân."
"Bổn phận?" Isabella cười nhạt, một nụ cười không chạm tới đôi mắt mang màu đá mắt mèo. "Bổn phận ở cái hầm ngục này là một bản án tử hình chậm. Cậu nghĩ mình khác biệt vì cậu có cái mũi thiên tài sao? Cậu chỉ là một món đồ chơi mới trong bộ sưu tập của Julian. Và món đồ chơi nào rồi cũng sẽ đến lúc hỏng, giống như cái gã phụ bếp người Pháp mang mùi cam quýt kia."
Silas rùng mình. Làm sao bà ta biết về Elian? Ở Le Sacrifice, bí mật là một loại tiền tệ, và Isabella dường như là kẻ giàu có nhất.
Bà vẫy tay ra hiệu cho Silas tiến lại gần. Khi khoảng cách thu hẹp, mùi hoa hồng đen trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Isabella lấy từ trong ví cầm tay một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ mun, chạm khắc tinh xảo hình một con rắn đang tự cắn đuôi mình. Bà đẩy nó về phía anh trên mặt bàn lụa.
"Đây là món quà dành cho cậu, Silas," bà gọi thẳng tên anh, không dùng mật mã, khiến tim anh suýt đứng bóng. "Julian tin rằng gã là đấng tạo hóa duy nhất ở đây. Gã biến con người thành những đĩa thức ăn để thỏa mãn cái tôi điên rồ của mình. Nhưng gã quên mất rằng, những kẻ ngồi ở bàn tiệc này không chỉ muốn ăn. Chúng tôi muốn kiểm soát."
Silas nhìn chiếc hộp mun. Khứu giác anh bắt được một mùi hương lạ lùng phát ra từ bên trong: mùi của kim loại bị oxy hóa và một loại thảo mộc đắng ngắt mà anh không thể gọi tên. Nó mang vị của sự phản trắc.
"Bên trong là một loại gia vị mà Julian chưa từng nếm trải," Isabella thì thầm, bà rướn người về phía trước, ánh đèn chùm phản chiếu trong đôi mắt bà một sự tàn nhẫn đến tột cùng. "Một loại độc tố chiết xuất từ cây phụ tử, được bào chế để không giết chết ngay lập tức, nhưng sẽ từ từ làm tê liệt vị giác và khứu giác. Cậu hãy tưởng tượng xem, một vị thánh của gian bếp sẽ ra sao nếu không còn ngửi thấy gì cả? Julian Blanchard sẽ trở thành một kẻ tàn phế, một bóng ma không còn quyền năng."
"Bà muốn tôi hạ độc Ngài ấy?" Silas cảm thấy cổ họng mình khô khốc.
"Tôi muốn cậu giải phóng chúng ta," Isabella sửa lại, giọng bà mang vẻ ngọt ngào đầy nọc độc. "Julian đã đi quá giới hạn. Gã bắt đầu coi thực khách là những con lợn cần được ban phát nghệ thuật, thay vì là những chủ nhân trả tiền cho sự phục vụ. Nếu cậu giúp tôi lật đổ gã, tôi sẽ đảm bảo cho cậu và con bé Mia một cuộc sống mà cậu chưa từng dám mơ tới. Một ngôi biệt thự ở vùng ngoại ô, những bác sĩ giỏi nhất thế giới cho em gái cậu, và quan trọng nhất... sự tự do khỏi cái mùi máu này."
Silas nhìn vào đôi bàn tay mình. Mùi nhựa thông và mùi cam quýt cháy khét dường như đang gào thét trong tâm trí anh. Julian là một ác quỷ, điều đó không cần bàn cãi. Nhưng Isabella? Bà ta là một loại quỷ khác — loại quỷ mặc nhung lụa và hứa hẹn những thiên đường được xây trên những đống xác mới.
"Tại sao lại là tôi?" anh hỏi, giọng run rẩy.
"Vì cậu là kẻ duy nhất Julian tin tưởng giao cho việc chuẩn bị nguyên liệu riêng," bà mỉm cười, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp. "Và vì cậu đang sợ hãi. Nỗi sợ là một chất xúc tác tuyệt vời cho sự phản bội. Hãy giữ lấy chiếc hộp. Đêm tiệc Thập kỷ đang đến gần. Đó sẽ là cơ hội duy nhất để chúng ta thay đổi thực đơn của định mệnh."
Silas cầm lấy chiếc hộp mun. Nó lạnh lẽo và mang theo sức nặng của một sự thỏa hiệp mới. Ngay lúc đó, tiếng bước chân đều đặn của Marcus vang lên từ phía hành lang. Isabella lập tức tựa lưng vào ghế, lấy lại vẻ kiêu kỳ thường thấy, điềm nhiên rít một hơi thuốc dài.
"Mang rượu vang trắng lên đi, Số 09," bà nói to, giọng lạnh lùng như thể chưa từng có cuộc trò chuyện vừa rồi. "Loại rượu tối nay mang vị của sự thất vọng đấy."
Silas bước ra khỏi phòng tiệc, đầu óc quay cuồng. Anh đi qua gian bếp, nơi Julian đang đứng kiểm tra độ chín của một khối thịt treo trên móc bạc. Julian quay lại nhìn anh, ánh mắt vẫn mang sự trìu mến giả tạo nhưng cực kỳ sắc bén.
"Isabella có vẻ hài lòng với cậu, Silas," Julian nói, tay vẫn lướt nhẹ trên thớ thịt như đang mơn trớn một nhạc cụ. "Bà ấy mang một mùi hương rất phức tạp, đúng không? Đó là mùi của một kẻ luôn muốn sở hữu những thứ không thuộc về mình. Hãy cẩn thận, hương thơm càng ngào ngạt thì nọc độc càng sâu."
Silas không đáp, anh chỉ cúi đầu đi tiếp. Anh cảm nhận được chiếc hộp gỗ mun trong túi áo như đang rung lên theo nhịp tim mình. Anh đang đứng giữa hai gọng kìm của quỷ dữ. Một bên là kẻ đã biến anh thành sát nhân, một bên là kẻ muốn biến anh thành công cụ cho một cuộc thanh trừng đẫm máu.
Về đến căn phòng tối của mình, Silas mở chiếc hộp ra. Bên trong không chỉ có loại gia vị độc dược, mà còn có một tấm ảnh cũ, ố vàng. Khứu giác anh chững lại khi ngửi thấy mùi hương vương trên tấm ảnh: mùi của thuốc súng và mùi của biển cả. Đó là ảnh của một người đàn ông mặc cảnh phục, có gương mặt rất giống với Thám tử Reid, đang đứng cạnh một người phụ nữ trẻ — người có đôi mắt giống hệt Isabella.
Một sự liên kết kinh khủng bắt đầu hiện rõ. Nhà hàng này không chỉ là một nhà hàng, nó là một chiến trường của những mối thù truyền kiếp được che đậy bằng những bữa tiệc xa hoa.
Silas nằm xuống giường, nhưng vừa nhắm mắt lại, anh đã bật dậy vì một mùi hương không thể tin nổi. Nó tràn vào phòng qua khe cửa, len lỏi vào tận phổi anh. Nó không phải mùi của nhà hàng, không phải mùi của Isabella.
Đó là mùi của Mia. Nhưng không phải mùi thanh khiết của con bé lúc bình thường, mà là mùi của sự sợ hãi tột độ trộn lẫn với mùi thuốc tẩy sát trùng của kho lạnh số 4. Anh lao ra cửa, nhìn về phía hành lang tối om dẫn sâu xuống lòng đất, và từ trong bóng tối ấy, tiếng ho khan đặc trưng của em gái anh vang lên, kẹp giữa những nốt nhạc vĩ cầm của người nghệ sĩ đã chết, như một lời mời gọi cuối cùng dẫn anh vào mê cung không có lối thoát.