MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHE TASTE OF BEING (VỊ NHÂN SINH)Chương 14: KẺ BIẾN MẤT

THE TASTE OF BEING (VỊ NHÂN SINH)

Chương 14: KẺ BIẾN MẤT

1,308 từ · ~7 phút đọc

Cảm giác vật lý đầu tiên của sự kinh hoàng không phải là tiếng thét, mà là một sự thiếu hụt. Một khoảng trống trong bầu không khí vốn dĩ đã được lập trình sẵn đến từng nhịp thở của Le Sacrifice. Sáng nay, gian bếp không có mùi cà phê nồng của Elian.

Elian là một phụ bếp trẻ người Pháp, kẻ duy nhất thi thoảng dám huýt sáo một bản nhạc jazz vụng trộm khi Marcus không có mặt. Gã có mùi của thuốc lá cuốn tay và mùi tinh dầu cam quýt rẻ tiền – một mùi hương mang lại chút sức sống lạc lõng giữa hang ổ của những mùi vị chết chóc. Nhưng hôm nay, chỗ đứng của gã ở bàn sơ chế rau củ trống trơn. Trên mặt bàn đá cẩm thạch chỉ còn lại một con dao tỉa bị bỏ quên và một vài lá húng tây đang héo rũ, tỏa ra mùi hương của sự tàn úa.

Silas siết chặt đôi bàn tay vẫn còn hơi tê dại sau thử thách ngày hôm qua. Khứu giác anh bắt đầu hoạt động như một con thú bị dồn vào đường cùng, sục sạo khắp gian bếp để tìm kiếm dấu vết của Elian. Anh không ngửi thấy mùi cam quýt. Thay vào đó, anh bắt gặp một mùi hương mới, đè nén lên vạn vật: mùi sáp ong nồng nặc dùng để đánh bóng những chiếc khay bạc, và mùi lưu huỳnh nhàn nhạt tỏa ra từ lò đốt rác thải hữu cơ phía sau nhà hàng.

"Số 09, tập trung vào công việc của cậu đi. Sự xao nhãng có mùi vị rất tệ đấy."

Tiếng nói của Marcus vang lên ngay sau lưng Silas. Gã quản gia hôm nay dường như cao hơn, chiếc mặt nạ hươu với những nhành gạc nhọn hoắt đổ bóng dài lên sàn nhà. Silas cúi đầu, cố gắng che giấu ánh mắt đang đảo liên hồi.

"Thưa Ngài... Elian đâu rồi ạ? Anh ấy thường là người chuẩn bị thảo mộc cho ca sáng," Silas đánh bạo hỏi, giọng anh khản đặc.

Marcus dừng lại, gã cầm một lá húng tây héo trên bàn lên, đưa gần sát vào khe mắt của chiếc mặt nạ hươu như thể đang thẩm định một vật chứng. "Elian đã vi phạm Quy tắc số 2. Gã đã để những suy nghĩ rác rưởi ngoài đường phố vấy bẩn lên sự tập trung của mình. Chef Julian đã quyết định cho gã... nghỉ ngơi."

Gã quản gia bóp nát lá thảo mộc trong tay. Một mùi hương xanh ngắt, hăng nồng bốc lên rồi nhanh chóng bị nuốt chửng bởi mùi sáp đánh bóng lạnh lẽo. "Ở đây không có khái niệm nghỉ việc, Silas. Chỉ có sự tận hiến hoặc sự thanh trừng. Elian đã chọn cách thứ hai bằng sự tò mò không đúng chỗ của gã."

Silas cảm thấy một luồng điện chạy dọc tủy sống. Sự tò mò không đúng chỗ. Phải chăng Elian đã nhìn thấy anh đột nhập vào kho số 4? Hay chính gã cũng đã nhìn thấy những gì không nên thấy?

Suốt cả buổi sáng, không khí trong nhà hàng đặc quánh lại. Mọi người làm việc trong một sự im lặng tuyệt đối, nhịp nhàng và vô hồn đến mức đáng sợ. Không còn ai dám huýt sáo. Silas đi ngang qua lò đốt rác ở cuối dãy hành lang để đổ đống vỏ tủy xương. Khứu giác anh đột ngột bắt được một nốt hương yếu ớt, lạc lõng giữa mùi than đá đang cháy: mùi tinh dầu cam quýt. Nó không nồng nàn như thường lệ, mà đang bị thiêu đốt, biến chất thành một thứ mùi khét lẹt, nhầy nhụa.

Anh đứng sững lại trước cửa lò đốt. Tim anh đập mạnh đến mức đau nhói lồng ngực. Mùi hương đó không thể sai được. Đó là mùi của Elian. Không phải là một món ăn tinh tế trên đĩa bạc, mà là sự tiêu hủy tàn nhẫn những gì còn sót lại sau khi "nguyên liệu" đã được lấy đi. Julian không chỉ dùng thịt người; hắn dùng cả nỗi sợ hãi để gia cố cho quyền lực của mình.

"Cậu có vẻ quan tâm đến quy trình xử lý rác thải nhỉ?"

Julian xuất hiện từ sau một cột đá, trên tay là chiếc tạp dề trắng tinh khôi không một nếp nhăn. Hắn nhìn Silas bằng ánh mắt trìu mến nhưng sâu thẳm trong đó là một sự đe dọa không thể lay chuyển.

"Tôi chỉ... ngửi thấy mùi hương lạ," Silas cúi đầu, bàn tay anh vô thức chạm vào chiếc hộp thuốc của Mia trong túi áo.

"Đó là mùi của sự thất bại, Silas," Julian tiến lại gần, bàn tay hắn đặt nhẹ lên vai Silas, hơi nóng từ bàn tay ấy xuyên qua lớp vải áo như một lời nhắc nhở về sự sống và cái chết. "Elian đã quá yêu bản thân mình hơn là yêu nghệ thuật. Gã đã cố tình giấu một mẩu thịt nhỏ vào túi áo để mang về cho mẹ già của gã. Một hành động trộm cắp nhỏ nhặt, nhưng trong vương quốc này, đó là sự phản bội lại đức tin. Một nguyên liệu đã được chọn cho thánh đường không được phép bị vấy bẩn bởi sự tham lam của những kẻ phàm trần."

Hắn nghiêng đầu, hít một hơi thật sâu như đang thưởng thức mùi vị của không khí xung quanh lò đốt. "Cậu biết không, mùi của kẻ phản bội khi bị thiêu cháy mang một vị chua rất đặc trưng. Nó nhắc nhở chúng ta rằng sự trung thành là hương vị quan trọng nhất trong mọi công thức. Đừng để mình mang vị chua đó, Silas."

Julian lấy ra một chiếc khăn tay lụa, nhẹ nhàng lau một vệt mồ hôi trên trán Silas, ngay dưới mép mặt nạ cáo. "Tối nay, Phu nhân Isabella sẽ quay lại. Bà ấy rất hài lòng với phần sơ chế của cậu ngày hôm qua. Bà ấy muốn gặp cậu – người sở hữu cái mũi thiên tài đã 'đọc' được linh hồn của người nghệ sĩ piano. Đừng làm tôi và bà ấy thất vọng."

Khi Julian bước đi, Silas cảm thấy đôi chân mình như hóa đá. Anh nhìn vào cửa lò đốt, nơi những làn khói đen mỏng manh đang bay lên, mang theo hơi thở cuối cùng của Elian. Anh chợt nhận ra mình đang đứng trên một sợi dây thừng mảnh hơn bao giờ hết. Elian biến mất không để lại một dấu vết, và sớm muộn gì, khoảng trống đó cũng sẽ được lấp đầy bằng một bóng ma mới.

Anh quay trở lại phòng chuẩn bị, cố gắng gột rửa mùi khét của lò đốt khỏi tâm trí. Nhưng khi mở tủ đồ cá nhân để lấy đôi găng tay mới, Silas sững người.

Bên trong tủ, treo lủng lẳng ngay chính giữa, là chiếc túi nhỏ đựng thuốc lá cuốn tay của Elian. Nó vẫn còn mang mùi cam quýt dịu nhẹ, nhưng bên trên lớp vải bạt có một dòng chữ đỏ tươi còn ướt, viết bằng loại mực mang mùi vị của máu: "KẺ TIẾP THEO SẼ LÀ EM GÁI CẬU".

Một tiếng đổ vỡ vang lên từ phía sảnh chính. Silas vội vàng chạy ra, nhưng tất cả những gì anh thấy chỉ là Marcus đang lẳng lặng nhặt những mảnh vỡ của một chiếc bình hoa loa kèn trắng, trong khi từ phía hành lang tối tăm dẫn xuống kho số 4, một mùi hương hoa hồng đen nồng nặc — mùi hương của Phu nhân Isabella — bắt đầu lan tỏa, chiếm lĩnh lấy toàn bộ không gian, báo hiệu cho một sự thỏa hiệp mới còn kinh khủng hơn cả cái chết.