Cảm giác vật lý đầu tiên của sự sụp đổ nhân tính là cái lạnh. Không phải cái lạnh buốt giá của kho lạnh số 4, mà là một sự tê liệt khô khốc bắt đầu từ mười đầu ngón tay, lan dần qua cổ tay và đóng băng trái tim đang đập loạn xạ của Silas. Anh đứng trước một chiếc bàn đá cẩm thạch trắng muốt giữa trung tâm gian bếp biệt lập của Julian. Trên bàn, một khối vật chất được bọc trong lớp vải thô đẫm nước đá tỏa ra một mùi hương mà khứu giác nhạy bén của Silas giờ đây không thể lừa dối bộ não được nữa: mùi của kim loại hòa lẫn với nốt hương cuối nồng nàn của nhựa thông.
Julian đứng đối diện anh, chiếc tạp dề trắng của hắn sạch sẽ đến mức vô thực. Hắn không đeo mặt nạ, gương mặt thanh tú lộ ra dưới ánh đèn halogen rực sáng, đôi mắt mang vẻ mong chờ của một người cha đang dạy đứa con mình những bước đi đầu đời.
"Sự khác biệt giữa một kẻ ăn thịt và một nghệ sĩ ẩm thực nằm ở sự thấu cảm qua đôi bàn tay, Silas," Julian nói, giọng hắn nhẹ tênh như sương mù buổi sớm. "Cậu đã ngửi thấy linh hồn của họ. Bây giờ, tôi muốn cậu chạm vào nó. Hãy giải phóng hương vị khỏi lớp vỏ bọc trần tục này."
Julian đẩy về phía anh một bộ dao bằng thép Damascus, vân thép uốn lượn như những dòng sông đen ngòm. Silas nhìn chằm chằm vào lưỡi dao sắc lẹm, phản chiếu gương mặt hốc hác của anh dưới lớp mặt nạ cáo bạc.
"Tôi không thể," Silas thì thầm, tiếng nói khô khốc như tiếng lá rụng. "Ngài đã nói... tôi chỉ là người phục vụ."
"Cậu đã là người phục vụ," Julian ngắt lời, bước tới sát bên Silas. Mùi hoa mộc tê quen thuộc bao vây lấy anh, nhưng lần này nó nồng đặc đến mức khiến Silas thấy nghẹt thở. "Nhưng một kẻ nắm giữ bí mật mà không có đôi tay vấy máu thì chỉ là một kẻ chứng kiến hèn nhát. Cậu muốn cứu Mia, đúng không? Thuốc của con bé đêm nay phụ thuộc vào việc miếng thịt này có được xử lý hoàn hảo hay không. Hãy nghĩ về hơi thở của em gái cậu, Silas. Mỗi nhát dao của cậu là một ngày sống cho con bé."
Julian nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Silas, ép những ngón tay anh quấn quanh chuôi dao lạnh ngắt. Hắn nhẹ nhàng lột lớp vải thô ra. Bên dưới là một phần vai của người nghệ sĩ piano – phần cơ bắp từng rung động theo những bản nhạc của Chopin, giờ đây im lìm, trắng bệch và cứng đờ vì sương giá.
"Cắt đi," Julian ra lệnh, hơi thở hắn mang vị bạc hà phả vào tai Silas. "Nhắm mắt lại nếu cần. Hãy dùng cái mũi của cậu dẫn đường. Tìm điểm giao nhau giữa các thớ thịt, nơi hương vị nhựa thông tích tụ đậm đặc nhất. Đừng nhìn nó như một con người. Hãy nhìn nó như một hợp âm cần được phân tách."
Silas nhắm nghiền mắt. Trong bóng tối của tâm trí, mùi nhựa thông và mùi máu đông lạnh bùng nổ. Anh cảm nhận được sức nặng của lưỡi dao khi nó chạm vào bề mặt da thịt. Một cảm giác kháng cự nhẹ, rồi roạt — lưỡi thép ngọt lịm xuyên qua lớp biểu bì.
Cảm giác đó thật kinh tởm, nhưng cũng thật kỳ lạ. Nó không giống như cắt một miếng thịt bò hay thịt lợn thông thường. Sự mịn màng của thớ thịt, cấu trúc tinh vi của những sợi gân... Silas vô thức di chuyển lưỡi dao theo bản năng khứu giác. Anh ngửi thấy một nốt hương thanh tao tỏa ra khi lưỡi dao lướt qua một hạch thần kinh – một mùi hương của sự tinh tế và nỗi buồn da diết.
"Tốt lắm," Julian thì thầm, giọng nói đầy vẻ khích lệ. "Tiếp tục đi. Tách lớp màng mỏng đó ra. Đừng làm hỏng nốt nhạc cuối cùng của anh ta."
Silas cảm thấy một luồng nhiệt chạy dọc sống lưng. Một phần trong anh đang gào thét vì sự ghê tởm, nhưng một phần khác — phần thú tính bị đánh thức bởi sự sinh tồn và tài năng thiên bẩm — lại bắt đầu cảm thấy sự thỏa mãn bệnh hoạn khi thực hiện những nhát cắt hoàn mỹ. Anh bắt đầu quên đi khối vật chất trên bàn là ai. Anh bắt đầu nhìn nó như một nguyên liệu quý hiếm cần được tôn trọng. Sự tha hóa không đến bằng một cú nhảy, nó là một sự trượt dài trên lớp lụa mịn màng của sự thỏa hiệp.
Mồ hôi chảy ròng ròng sau lớp mặt nạ, Silas mở mắt ra. Đôi găng tay trắng của anh giờ đã thấm đẫm một màu đỏ thẫm. Anh nhìn xuống tác phẩm của mình: những lát thịt được thái mỏng như tờ giấy, xếp chồng lên nhau một cách nghệ thuật, tỏa ra mùi hương của gỗ tùng và sự hoài niệm.
"Cậu thấy không?" Julian cầm lấy một lát thịt, đưa lên ánh sáng soi rọi sự trong suốt của nó. "Đây không phải là giết chóc. Đây là sự cứu rỗi. Anh ta sẽ sống lại trong dạ dày của phu nhân Isabella. Anh ta sẽ trở thành một phần của sự huy hoàng tối nay. Và cậu, Silas... cậu vừa mới bước qua cánh cổng để trở thành một trong chúng ta."
Julian lấy ra một chiếc khăn lụa đen, tỉ mỉ lau sạch những vết máu trên mặt Silas, dù chúng chỉ là tưởng tượng vì anh đang đeo mặt nạ. Hắn đưa cho anh một hộp nhỏ bằng bạc – liều thuốc mới của Mia.
"Cầm lấy. Cậu đã kiếm được nó bằng đôi tay của mình," Julian nói, nụ cười của hắn giờ đây mang một vẻ chiếm hữu tuyệt đối. "Nhưng hãy nhớ mùi vị của sự sơ chế này. Một khi đã cầm dao, cậu sẽ không bao giờ có thể quay lại làm một kẻ đứng ngoài nữa. Mùi máu sẽ ám vào da thịt cậu, ngay cả khi cậu đã rửa sạch bằng hàng ngàn loại nước hoa."
Silas cầm lấy hộp thuốc, cảm giác đôi bàn tay mình giờ đây xa lạ vô cùng. Anh bước ra khỏi gian bếp, đi qua những hành lang tối của nhà hát Opera. Tiếng nhạc giao hưởng từ phía trên vọng xuống, nghe như những tiếng cười nhạo báng. Khi anh nhìn vào đôi tay mình dưới ánh đèn hành lang, anh thấy màu đỏ không biến mất. Nó dường như đã thấm qua lớp găng tay, thấm qua da, lặn sâu vào từng kẽ xương.
Anh về đến nhà khi trời đã gần sáng. Mia đang đợi anh, đôi mắt con bé lấp lánh sự hy vọng. Khi Silas tiến lại gần để đưa thuốc, anh chợt khựng lại.
Con bé hít hít mũi, gương mặt ngây thơ hơi nhăn lại. "Anh Silas... sao hôm nay người anh lại có mùi kỳ lạ thế? Nó thơm như hoa mộc tê của Ngài Blanchard... nhưng bên dưới lại có mùi gì đó giống như... như mùi thịt nướng bị cháy?"
Silas giấu đôi tay ra sau lưng, tim đập như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Anh nhận ra rằng dù anh có tắm rửa bao nhiêu lần, khứu giác của con bé — thứ mà Julian hằng khao khát — sẽ luôn nhận ra sự mục nát đang lớn dần trong anh.
Đêm đó, trong cơn mê sảng vì kiệt sức, Silas mơ thấy mình đang đứng trước một bàn tiệc lớn. Thực khách duy nhất là Mia, và món chính trên chiếc đĩa bạc lại chính là bàn tay phải của anh, được trình bày một cách hoàn mỹ với hương nhựa thông và những đóa hoa diên vĩ trắng.
Vừa lúc anh định ngăn con bé lại, một bóng đen từ góc phòng bước ra, đặt bàn tay lên vai anh. Đó không phải Julian, mà là một người đàn ông mặc đồng phục nhân viên cũ kỹ, gương mặt trống rỗng nhưng trên tay cầm một chiếc khuy áo hoa diên vĩ. Người đàn ông không nói gì, chỉ chỉ tay về phía bức tường, nơi một bóng ma khác vừa mới biến mất, để lại một mùi hương đặc quánh của sự phản bội và cái lạnh của kho số 4.