Cảm giác vật lý đầu tiên sau khi bước ra khỏi "thư viện" của quỷ dữ không phải là sự giải thoát, mà là một cơn buồn nôn kéo dài từ tận đáy lòng, cuộn trào lên cuống họng. Silas đứng dựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo của hành lang, đôi găng tay lụa trắng giờ đây mang lại cảm giác nặng nề như được làm từ chì. Khứu giác anh, kẻ đồng lõa phản phúc, vẫn chưa chịu buông tha cho tâm trí anh; nó liên tục nhắc lại mùi hương của Arthur – cái mùi công lý bị đông cứng, trộn lẫn với mùi kim loại của những chiếc kệ thép.
Julian không để Silas có thời gian để suy sụp. Hắn đứng đó, trong căn phòng chuẩn bị riêng của vị bếp trưởng, nơi ánh sáng từ chiếc đèn chùm bằng pha lê tỏa ra một sắc vàng xa hoa nhưng lạnh lẽo. Trên bàn là một bình rượu Decanter chứa loại rượu vang đỏ sẫm như máu đặc, và hai chiếc ly pha lê mỏng manh.
"Ngồi xuống đi, Silas. Cậu trông như vừa nhìn thấy linh hồn của chính mình bị phơi bày trên đĩa bạc vậy," Julian nói, giọng hắn vẫn giữ được độ cao quý, êm ái như tiếng gió lướt qua những cánh đồng hoa oải hương.
Silas ngồi xuống, đôi chân anh run rẩy không còn trụ vững. "Tại sao... Ngài lại làm điều này? Những người đó... họ có gia đình, có cuộc đời..."
Julian chậm rãi rót rượu. Tiếng chất lỏng va vào thành ly nghe lanh lảnh và khô khốc. "Cuộc đời? Cậu gọi sự tồn tại của họ ở thế giới bên ngoài là cuộc đời sao? Một gã nhạc sĩ piano chơi những bản nhạc tầm thường cho những kẻ không biết thưởng thức để đổi lấy vài đồng xu? Một kẻ ăn xin thối rữa trên vỉa hè mà không ai thèm liếc mắt nhìn? Đó không phải là cuộc đời, Silas. Đó chỉ là sự chờ đợi cái chết trong vô vọng và bụi bặm."
Hắn đẩy ly rượu về phía Silas, mùi nho lên men nồng nặc trộn lẫn với mùi gỗ sồi và một chút vị cay nồng của quế. "Ở đây, dưới bàn tay của tôi, họ được chọn lọc. Họ được tinh chế. Tôi tước bỏ cái vỏ bọc thảm hại của họ để lấy ra thứ duy nhất có giá trị: tinh hoa hương vị. Cậu nhìn thấy một cái xác, nhưng tôi nhìn thấy một di sản. Cậu nhìn thấy tội ác, nhưng tôi nhìn thấy một chuỗi thức ăn hoàn hảo nhất mà thượng đế đã bỏ quên."
Julian đứng dậy, bước đến bên cửa sổ giả – một khung tranh lớn mô phỏng cảnh rừng già trong sương mù. "Trong tự nhiên, con báo không xin lỗi con linh dương. Con đại bàng không cảm thấy tội lỗi khi xé nát con thỏ. Tại sao? Vì đó là sự ưu tú. Thế giới ngoài kia đang chết dần vì sự cồng kềnh của những kẻ vô dụng chiếm dụng tài nguyên. Le Sacrifice tồn tại để tái thiết lập trật tự đó. Chúng ta biến những kẻ tầm thường thành chất dinh dưỡng cho những bộ não tinh hoa đang lèo lái thế giới này."
"Nhưng họ là con người!" Silas gào lên, âm thanh lạc đi trong không gian cách âm tuyệt đối.
"Con người chỉ là một danh từ sinh học, Silas. Còn 'nhân vị' mới là thứ chúng ta định giá," Julian quay lại, đôi mắt hắn sáng rực một cách điên cuồng dưới ánh đèn. Hắn tiến lại gần Silas, mùi hương mộc tê quen thuộc lại bao vây lấy anh, một mùi hương giờ đây mang vị của sự thống trị tuyệt đối. "Cậu có khứu giác để phân biệt được sự khác biệt giữa một miếng sườn bò công nghiệp và một miếng thịt bò Kobe được nuôi bằng âm nhạc và bia. Vậy tại sao cậu lại không thể thấy sự khác biệt giữa một kẻ bình thường và một linh hồn mang hương vị vĩ đại?"
Julian đặt bàn tay lạnh lẽo lên vai Silas, bóp mạnh. "Mia của cậu... con bé mang mùi hương của sự thanh khiết tuyệt đối. Đó là lý do tôi cứu con bé. Tôi không cứu nó vì lòng trắc ẩn. Tôi cứu nó vì tôi quý trọng cái 'nguyên liệu' mà con bé đang sở hữu. Nếu con bé chết đi trong căn phòng áp mái bẩn thỉu kia, hương vị của nó sẽ tan biến vào hư không, bị giòi bọ gặm nhấm. Đó mới chính là tội ác thật sự."
Silas cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Sự logic của Julian giống như một thứ chất độc, nó thấm vào não bộ anh, cố gắng bẻ gãy mọi quy tắc đạo đức mà anh từng có. Hắn đang cố biến sự giết chóc thành một hành vi bảo tồn nghệ thuật.
"Cậu có hai lựa chọn, Silas," Julian cúi xuống, hơi thở hắn mang mùi bạc hà lạnh ngắt chạm vào tai anh. "Hoặc cậu tiếp tục là kẻ nghèo khổ mang mùi của bùn đất và sự thất bại, nhìn em gái mình héo hon từng ngày. Hoặc cậu chấp nhận bản ngã của một kẻ săn mồi. Cậu sẽ học cách ngửi thấy nỗi đau để biến nó thành gia vị. Cậu sẽ học cách nhìn thấy cái chết như một bước chuẩn bị cho sự tái sinh trên bàn tiệc. Khi cậu vượt qua được ranh giới của sự ghê tởm, cậu sẽ thấy mình đứng trên đỉnh của thế giới."
Julian nhấc miếng thịt của Arthur trên đĩa bạc lên, đưa sát vào mũi Silas. "Ngửi đi. Đừng sợ hãi. Hãy ngửi bằng cái mũi của một nghệ sĩ. Cậu thấy gì?"
Silas bị ép phải hít vào. Trong một khoảnh khắc kinh hoàng, sự ghê tởm trong anh bỗng chốc bị phản bội bởi chính tài năng của mình. Anh không ngửi thấy mùi máu. Anh ngửi thấy vị nồng nàn của rượu Sherry lâu năm, mùi của gỗ tùng sấy khô, và một nốt hương thanh thoát của hoa tuyết điểm. Đó là một mùi hương đẹp đến đau đớn, một mùi hương khiến người ta muốn quỵ lụy để được nếm thử.
"Nó... nó mang vị của sự dâng hiến," Silas thào thào, đôi mắt anh mờ đi.
"Chính xác," Julian mỉm cười, một nụ cười đầy bao dung của một đấng tạo hóa. "Đó là bài học đầu tiên. Sự ưu tú không có chỗ cho lòng thương hại. Đêm nay, khi cậu phục vụ món này cho thực khách, tôi muốn cậu ngẩng cao đầu. Cậu không phải là kẻ phục vụ. Cậu là người truyền tin của sự bất tử. Cậu đang mang đến cho họ thứ mà tiền bạc không bao giờ mua được: một phần của một linh hồn thực thụ."
Julian buông Silas ra, đi về phía kệ sách, lấy xuống một cuốn sổ tay bọc da người màu xám nhạt – cuốn nhật ký công thức của hắn. "Ngày mai, tôi sẽ dạy cậu cách sơ chế. Cậu sẽ tự tay chạm vào 'nghệ thuật'. Đừng làm tôi thất vọng, Số 09. Mia đang nhìn anh trai mình trở thành một vị thần đấy."
Khi Julian bước ra khỏi phòng, để lại Silas một mình với ly rượu vang đỏ sẫm, không gian bỗng trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Silas nhìn vào chiếc ly, hình ảnh phản chiếu của anh qua lớp pha lê trông thật méo mó. Anh đưa tay lên mũi, và lần này, anh không còn ngửi thấy mùi của Whitechapel nữa.
Trên đầu ngón tay anh, vương lại mùi hoa mộc tê của Julian và mùi hương thanh khiết của miếng thịt trên đĩa bạc. Một cảm giác thèm khát kỳ lạ, bệnh hoạn bắt đầu nhen nhóm trong dạ dày Silas, một thứ dục vọng vị giác mà anh chưa từng biết tới, khiến anh nhận ra rằng thuốc độc của Julian đã bắt đầu ngấm vào tận xương tủy.
Silas nâng ly rượu lên, uống một ngụm lớn. Vị rượu chát đắng nhưng hậu vị lại ngọt lịm như mật ong, giống hệt cái cách mà sự tha hóa đang vuốt ve linh hồn anh. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, và trong ánh sáng vàng vọt của phòng chuẩn bị, anh thấy những vệt máu ảo ảnh bắt đầu hiện lên, len lỏi qua từng kẽ móng tay như những con rắn nhỏ đang tìm đường vào tim.
Bên ngoài, tiếng chuông bạc lại vang lên, xé toạc màn đêm. Đã đến lúc ca tiệc tối bắt đầu, và Silas biết rằng, khi anh bước ra ngoài kia với chiếc mặt nạ cáo, anh sẽ không còn nhìn những thực khách là con người nữa, mà là những kẻ đang thèm khát được nuốt chửng những gì tinh túy nhất của nhân loại.
Tiếng nước chảy từ bồn rửa vang lên đều đặn, nhưng trong tai Silas, nó lại hóa thành tiếng thì thầm của hàng trăm linh hồn trong kho số 4, và lần này, anh không còn cảm thấy sợ hãi, mà cảm thấy một sự tò mò điên rồ: liệu mùi vị của chính mình, khi được Julian chế biến, sẽ mang nốt hương gì?