Cảm giác vật lý đầu tiên khi Silas quyết định phản bội Quy tắc số 4 không phải là sự hưng phấn của kẻ đi tìm công lý, mà là một cơn ớn lạnh buốt giá chạy dọc sống lưng, lan ra tận mười đầu ngón tay đang run rẩy. Anh đứng đó, nép mình vào bóng tối của dãy hành lang bằng đá sau khi ca tiệc chính vừa kết thúc. Khứu giác anh, giờ đây nhạy bén đến mức tàn nhẫn, đang liên tục gửi về những tín hiệu cảnh báo: mùi ozon nồng nặc từ máy làm lạnh cao tần, mùi sáp nến cháy dở, và một mùi hương đặc trưng nhất của sự chết chóc – mùi của sự vô trùng tuyệt đối cố tình che đậy sự mục nát.
Julian và Marcus đang bận rộn tiễn Phu nhân Isabella ở sảnh trên. Đây là kẽ hở duy nhất. Silas hít một hơi thật sâu, vị mặn của mồ hôi đọng dưới lớp mặt nạ cáo bạc hòa quyện với mùi thuốc mê nhạt nhòa còn sót lại từ vụ tấn công hụt ven sông. Anh tiến về phía cánh cửa thép của Kho lạnh số 4. Nắm đấm cửa bằng đồng không hề nóng lên như dòng chất lỏng màu đỏ ban nãy gợi ý, nó lạnh đến mức như muốn lột sạch da lòng bàn tay anh.
Cạch.
Tiếng chốt cửa vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch của tầng hầm, nghe như tiếng sập của một chiếc bẫy thú. Silas lách mình vào trong và khép cửa lại ngay lập tức.
Cái lạnh đột ngột ập đến, tấn công vào phổi khiến anh suýt chút nữa đã ho sặc sụa. Nhưng rồi, mùi hương đó xuất hiện. Nó không còn là mùi nhựa thông mơ hồ hay vị ngọt của nước sốt nữa. Nó là một sự tổng hòa kinh khiếp của hàng trăm mùi vị nhân sinh bị đông cứng. Silas cảm thấy như mình vừa bước vào một thư viện, nhưng thay vì mùi giấy cũ và mực tàu, nơi này tràn ngập mùi của những cuộc đời bị đóng gói.
Ánh sáng xanh mờ ảo từ những dải đèn LED âm tường hắt lên, soi rọi một cảnh tượng khiến tâm hồn Silas hoàn toàn sụp đổ. Đây không phải là một kho chứa thịt. Đây là một "thư viện" đúng nghĩa.
Dọc theo những kệ thép sáng choáng là hàng trăm khối thủy tinh dày, bên trong chứa đựng những phần cơ thể người được bảo quản hoàn hảo trong một loại dung dịch trong suốt như pha lê. Mỗi khối thủy tinh đều có một nhãn bạc nhỏ khắc tên, nghề nghiệp và "ghi chú hương vị" của Julian.
Silas lảo đảo bước đi giữa những kệ hàng. Anh nhìn thấy "Nghệ sĩ vĩ cầm – Vị của sự u sầu và gỗ tùng". Bên cạnh là "Vũ công Ballet – Vị của sự dẻo dai và hương phấn hồng". Rồi đến những nhãn tên khiến anh rùng mình: "Kẻ ăn xin số 23 – Vị của sự túng quẫn và khói than đá", "Nữ thừa kế trẻ – Vị của sự kiêu kỳ và rượu sâm panh".
Mùi của căn phòng này là một sự tra tấn. Khứu giác thiên bẩm của Silas bắt đầu tự động phân tích: anh ngửi thấy mùi tủy xương đang bị đông đá, mùi của những thớ cơ bị tách rời, và cả mùi của những giấc mơ chưa kịp thực hiện đang bị lưu giữ trong các mô tế bào. Mỗi lọ thủy tinh là một cuốn sách, và Julian Blanchard chính là kẻ thủ thư điên loạn đang sưu tầm những trang sử được viết bằng máu và thịt.
Ở cuối phòng, Silas dừng lại trước một khối thủy tinh lớn hơn tất cả. Nó chưa được dán nhãn, nhưng mùi hương tỏa ra từ nắp đậy lỏng lẻo của nó khiến anh quỵ ngã. Đó là mùi của sự ngây thơ, mùi của nắng ấm và hơi thở thanh khiết nhất – mùi hương gần giống hệt với Mia. Tim Silas đập loạn nhịp đến mức đau đớn. Anh nhận ra rằng Julian không chỉ giết người để lấy nguyên liệu; hắn đang săn tìm những "vẻ đẹp linh hồn" để làm phong phú thêm bộ sưu tập bệnh hoạn này.
Anh nhìn thấy Arthur – người em trai của Thám tử Reid. Không còn là một chàng trai trẻ đầy triển vọng, Arthur giờ đây chỉ còn là một khối "nguyên liệu thượng hạng" được gắn nhãn: "Vị của công lý bị bẻ gãy".
"Cậu có thấy sự trật tự này tuyệt đẹp không, Silas?"
Giọng nói của Julian vang lên ngay phía sau, dịu dàng như một lời ru, nhưng nó khiến Silas cảm thấy như có một luồng điện cao thế vừa chạy qua não. Anh xoay người lại, đôi mắt mở to dưới lớp mặt nạ. Julian đang đứng đó, tay cầm một chiếc dao phẫu thuật bằng bạc, gương mặt hắn rạng rỡ một cách thần thánh giữa ánh sáng xanh lạnh lẽo của kho lạnh. Hắn không hề tức giận. Hắn nhìn Silas bằng vẻ mặt của một người nghệ sĩ vừa tìm thấy khán giả đầu tiên thực sự hiểu được tác phẩm của mình.
"Quy tắc số 4 thực ra không phải để giấu giếm," Julian tiến lên một bước, mùi bạc hà từ người hắn hòa vào không khí băng giá, tạo nên một cảm giác chết chóc cực độ. "Nó là để bảo vệ những kẻ chưa sẵn sàng nhìn thấy sự thật. Nhưng cậu, Silas... cậu đã bước vào đây bằng khứu giác của mình trước cả khi đôi chân cậu chạm đất. Cậu không chỉ thấy thịt người, cậu đang thấy một bảo tàng của sự bất tử."
Silas run rẩy, chiếc khuy áo xà cừ rơi khỏi tay anh, kêu lên một tiếng keng lanh lảnh trên sàn đá. "Ngài là quỷ dữ... Ngài không phải đầu bếp."
"Quỷ dữ chỉ lấy đi linh hồn, Silas. Còn tôi? Tôi giữ chúng lại," Julian mỉm cười, hắn đưa tay vuốt ve khối thủy tinh chứa Arthur. "Mọi người ngoài kia đều sẽ chết và thối rữa dưới lòng đất, trở thành con mồi cho giun dế. Nhưng ở đây, dưới bàn tay của tôi, họ trở thành những cung bậc cảm xúc trên đầu lưỡi của giới tinh hoa. Họ trở thành nghệ thuật. Họ trở thành vĩnh cửu. Cậu có ngửi thấy không? Mùi của sự bất tử mà tôi đang ban tặng cho họ?"
Julian đột ngột túm lấy cổ áo Silas, ấn mạnh anh vào kệ thép lạnh buốt. Lưỡi dao bạc lướt nhẹ trên cổ họng Silas, mùi kim loại nồng nặc lấn át mọi giác quan. "Bây giờ cậu đã thấy 'thư viện' của tôi. Cậu có hai lựa chọn, Số 09. Hoặc cậu trở thành người viết tiếp những trang sách này cùng tôi, hoặc... cậu sẽ có một chiếc nhãn bạc của riêng mình. Có lẽ là 'Kẻ có khứu giác thiên tài – Vị của sự phản bội và nước mắt'."
Silas nhìn sâu vào đôi mắt trong vắt của Julian và nhận ra rằng không có một chút tính người nào sót lại trong đó. Hắn thực sự tin rằng mình đang thực hiện một thiên chức cao cả. Mùi hương của sự tha hóa giờ đây không còn thoang thoảng nữa, nó đặc quánh, nuốt chửng lấy Silas, khiến anh cảm thấy nghẹt thở hơn cả cái lạnh của kho lạnh.
Julian buông anh ra, thu dao lại và chỉ về phía cửa. "Hãy ra ngoài và rửa sạch mùi hương của sự tò mò đi. Đêm nay, tôi sẽ dạy cậu bài học đầu tiên về chuỗi thức ăn. Và hãy nhớ kỹ, Silas... Mia vẫn đang đợi thuốc ở nhà. Con bé có một mùi hương rất đặc biệt, một loại 'vị' mà thư viện này vẫn còn đang thiếu sót."
Silas lảo đảo bước ra khỏi kho lạnh số 4, đôi chân như không còn là của mình. Khi cánh cửa thép khép lại sau lưng, anh đổ gục xuống hành lang, nôn thốc nôn tháo. Nhưng điều kinh khủng nhất không phải là những gì anh vừa thấy, mà là trong cơn nôn mửa đó, khứu giác của anh vẫn âm thầm thì thầm rằng: mùi vị của những khối thịt đông lạnh kia thực sự mang một vẻ quyến rũ chết người mà anh không thể nào phủ nhận.
Vừa lúc đó, Marcus xuất hiện ở đầu hành lang, trên tay cầm một chiếc đĩa bạc chứa một miếng thịt vừa được sơ chế, tỏa ra mùi hương của Arthur. Gã quản gia nhìn Silas, rồi đưa miếng thịt về phía anh.
"Chef dặn tôi nhắn với cậu: Một người đầu bếp thực thụ không bao giờ để nguyên liệu quý giá bị lãng phí. Hãy mang thứ này vào bếp chính, tối nay cậu sẽ là người trực tiếp chuẩn bị món 'Công lý hầm rượu' cho vị khách đặc biệt nhất của chúng ta."
Silas nhìn miếng thịt, rồi nhìn vào đôi tay đeo găng lụa trắng của mình, và nhận ra rằng chúng không còn trắng tinh khôi nữa — những vết máu vô hình đã bắt đầu thấm sâu qua lớp lụa, rỉ vào tận tâm can.