Cảm giác vật lý đầu tiên khi bước vào khu bếp vào rạng sáng không phải là hơi nóng từ lò nướng, mà là một sự tĩnh lặng đến gai người, bị cắt xẻ bởi tiếng máy vận hành đều đặn từ sâu trong lòng đất. Khứu giác của Silas, sau một đêm bị ám ảnh bởi tiếng vĩ cầm mơ hồ, giờ đây trở nên nhạy cảm một cách cực đoan. Anh ngửi thấy mùi sáp đánh bóng sàn đá, mùi tanh nồng nặc của những tảng sườn cừu tươi vừa được nhập về, và một mùi hương chủ đạo đang bao trùm lấy không gian: mùi bạc hà và hoa oải hương khô.
Đó là mùi của sự trật tự. Mùi của Julian Blanchard.
Silas đứng trước bàn sơ chế, đôi bàn tay đeo găng lụa trắng hơi run rẩy khi cầm chiếc dao lọc. Anh cố gắng không nhìn về phía cuối hành lang, nơi cánh cửa thép của Kho lạnh số 4 vẫn đứng đó, im lìm và thách thức như một hầm mộ bị nguyền rủa. Chiếc khuy áo xà cừ khắc hình hoa diên vĩ trong túi quần như đang nóng lên, nhắc nhở anh về sự tồn tại của người nghệ sĩ đã tan biến vào thực đơn đêm qua.
"Cậu có vẻ đang xao nhãng, Số 09."
Giọng nói của Julian vang lên ngay sát gáy, thanh thoát nhưng lạnh lẽo như một lưỡi dao băng. Silas giật mình, mũi dao trượt đi, để lại một vết xước mảnh trên mặt bàn inox. Anh xoay người lại, chạm phải ánh mắt trong vắt nhưng không đáy của Julian. Vị bếp trưởng đang đứng đó, tay cầm một chiếc cốc sứ trắng tỏa ra mùi trà bá tước nhẹ nhàng.
"Tôi... tôi xin lỗi, thưa Ngài," Silas cúi đầu, cố gắng che giấu nhịp thở đang dồn dập.
Julian không rời mắt khỏi anh. Hắn bước chậm rãi quanh Silas, đôi giày da không phát ra một tiếng động nào trên sàn đá. "Khứu giác là một món quà, nhưng nó cũng là một cái bẫy. Khi cậu bắt đầu ngửi thấy những thứ không nên ngửi, hoặc nghe thấy những âm thanh không thuộc về hiện tại, đó là lúc tâm trí cậu đang phản bội lại trật tự mà tôi đã thiết lập."
Julian dừng lại trước cánh cửa Kho số 4. Hắn đưa tay vuốt ve bề mặt thép lạnh lẽo bằng một sự âu yếm kỳ quái. "Cậu có biết tại sao nơi này lại được gọi là Quy tắc số 4 không, Silas?"
Silas lắc đầu, cổ họng khô khốc.
"Bởi vì nó đại diện cho giới hạn cuối cùng của sự tò mò," Julian xoay người lại, gương mặt hắn bỗng chốc trở nên nghiêm nghị, xóa sạch vẻ thánh thiện thường ngày. "Trong vũ trụ của tôi, có những nguyên liệu cần sự tĩnh lặng tuyệt đối để đạt đến độ chín muồi về hương vị. Kho số 4 không phải là một căn phòng, nó là một thánh đường. Bất kỳ ai bước vào đó mà không có sự cho phép của tôi sẽ vĩnh viễn trở thành một phần của thực đơn. Đó không phải là một lời đe dọa, đó là một định luật sinh học tại Le Sacrifice."
Mùi bạc hà từ người Julian bỗng trở nên nồng nặc, lấn át cả mùi máu tươi trong bếp. Silas cảm thấy một áp lực vật lý đè nặng lên lồng ngực. Anh nhận ra rằng Julian không chỉ quản lý một nhà hàng; hắn đang quản lý một chuỗi thức ăn mà ở đó, ranh giới giữa người phục vụ và vật tế là cực kỳ mong manh.
"Quy tắc số 4 rất đơn giản: Không bao giờ được phép nhìn vào bên trong, ngay cả khi cậu nghe thấy tiếng hát của thiên thần hay tiếng khóc của quỷ dữ phát ra từ đó," Julian tiến lại gần, dùng ngón tay nâng cằm Silas lên. "Cậu mang mùi của sự ngờ vực, Silas. Đừng để mùi hương đó ám vào những món ăn mà cậu phục vụ. Phu nhân Isabella sẽ đến vào tối nay. Bà ấy có một cái mũi nhạy bén không kém gì cậu, và bà ấy có thể ngửi thấy mùi của kẻ phản bội từ khoảng cách mười thước."
Julian buông tay ra, nụ cười dịu dàng trở lại trên môi như thể cuộc đối thoại đe dọa vừa rồi chưa từng xảy ra. Hắn đưa cho Silas một lọ tinh dầu nhỏ màu hổ phách. "Dùng thứ này để xông phòng cho Mia. Nó sẽ giúp con bé ngủ ngon và không còn mơ thấy những thứ đáng sợ nữa. Và hãy nhớ, sự sống của con bé tỉ lệ thuận với sự vâng lời của cậu."
Silas nhận lấy lọ tinh dầu, cảm nhận được cái lạnh thấu xương lan tỏa từ lòng bàn tay. Khi Julian bước đi, Silas đứng nhìn theo cái bóng trắng muốt của hắn tan vào ánh sáng xanh của hành lang. Quy tắc số 4 giờ đây không còn là một lời cảnh báo, nó đã trở thành một nỗi ám ảnh.
Suốt cả buổi sáng, Silas làm việc như một bóng ma. Anh bóc vỏ những quả lê, thái lát những miếng nấm truffle, nhưng tâm trí anh lại bị giam cầm trong tiếng vĩ cầm đứt đoạn đêm qua. Mỗi khi cánh cửa kho số 4 bật mở để một phụ bếp mang nguyên liệu ra, Silas lại cố gắng hít một hơi thật sâu, hy vọng bắt được một mùi hương nào đó để giải mã bí ẩn bên trong.
Nhưng tất cả những gì anh ngửi thấy chỉ là mùi của băng giá và sự vô trùng tuyệt đối.
Cho đến khi chiều tà buông xuống, sương mù từ sông Thames bắt đầu len lỏi vào các khe thông gió của nhà hát. Silas được giao nhiệm vụ chuẩn bị bàn tiệc riêng cho Phu nhân Isabella. Trong lúc trải tấm khăn nhung màu tím than lên bàn, anh nhận thấy một mẩu giấy nhỏ bị kẹt trong kẽ ngách của chiếc khay bạc dùng để phục vụ rượu.
Nó không phải là lời nhắn của Thám tử Reid, mà là một ký hiệu kỳ lạ: hình một con cáo bị xẻ đôi, vẽ bằng mực đen sền sệt. Mùi của mẩu giấy này rất đặc biệt — nó mang vị của phấn trang điểm đắt tiền và mùi thuốc súng.
Silas giấu mẩu giấy vào lòng bàn tay. Anh nhận ra mình đang đứng giữa một cuộc chiến ngầm mà Julian Blanchard có lẽ không phải là kẻ duy nhất nắm giữ cuộc chơi. Phu nhân Isabella, người sắp đến, mang theo một mùi vị của sự hoài niệm, nhưng cũng mang theo mùi của một âm mưu sắp sửa bùng nổ.
Tiếng chuông bạc báo hiệu thực khách đầu tiên đã đến vang lên từ sảnh Opera phía trên. Silas vội vàng đeo chiếc mặt nạ cáo bạc lên mặt. Khi những sợi dây buộc siết lại, anh cảm thấy mình vừa bị khóa chặt vào vai diễn của một kẻ đồng lõa. Anh nhìn về phía Kho lạnh số 4 một lần cuối trước khi bước ra sảnh tiệc.
Cánh cửa thép dường như vừa rung lên một nhịp rất nhẹ, và từ khe hở dưới chân cửa, một dòng chất lỏng màu đỏ sẫm, đặc quánh bắt đầu rỉ ra, mang theo mùi hương của nhựa thông và gỗ tùng nồng nặc hơn bao giờ hết. Đó không phải là nước sốt, cũng không phải là máu động vật thường thấy. Đó là mùi của một nghệ sĩ vừa hoàn thành bản giao hưởng cuối cùng của cuộc đời mình bằng cách bị ép phải tan chảy trong giá lạnh.
Silas quay đi, trái tim đập dữ dội dưới lớp áo lụa. Anh biết rằng, sớm hay muộn, sự tò mò sẽ giết chết con cáo mang mặt nạ bạc này, nhưng trước khi chết, nó phải biết chắc chắn thứ gì đang được nuôi dưỡng trong bóng tối của quy tắc số 4.
Vừa lúc đó, Marcus bước tới, giọng gã vang lên đầy quyền uy qua lớp mặt nạ hươu: "Số 09, Phu nhân Isabella đã vào vị trí. Hãy mang 'Món Quà Hoài Niệm' lên. Và nhớ, đừng để tay cậu run, nếu không bà ấy sẽ ngửi thấy mùi của sự thật."
Silas nâng chiếc khay bạc lên, hơi lạnh từ dòng chất lỏng dưới chân cánh cửa kho số 4 dường như đang bám đuổi theo gót chân anh, kéo anh vào một đêm tiệc mà vị ngọt của nó sẽ mang đắng cay của sự phản bội.