Mùi sương mù London vào đêm khuya mang theo vị chát đặc trưng của bụi than và hơi ẩm thối rữa từ những con hẻm bị bỏ quên. Silas đứng dưới ánh đèn đường vàng vọt đang hấp hối, ngón tay anh miết nhẹ lên tấm danh thiếp vừa nhặt được. Nó không giống bất kỳ loại giấy nào anh từng chạm vào tại khu ổ chuột Whitechapel. Đó là một tấm nhựa mỏng màu đen tuyền, bóng loáng như được cắt ra từ màn đêm, tỏa ra một mùi hương nghịch lý: sự hòa quyện giữa mùi da thuộc đắt tiền, một chút mặn mòi của long diên hương và dư vị kim loại lạnh lẽo.
Không có tên người, không có chức danh. Chỉ có một dòng địa chỉ được dập nổi tinh xảo bằng mực bạc phía dưới cùng: Covent Garden, Lối vào số 7, 11:30 CH.
Silas nhìn lại căn hộ áp mái nơi Mia đang nằm. Tiếng ho của con bé vẫn đều đặn vọng ra, mỗi tiếng khục khặc như một nhát dao khứa vào lòng anh. Mùi cam thảo của hộp trà an thần mà Julian gửi đến — thứ mùi hương mà giờ đây anh nhận ra là một xiềng xích ngọt ngào — đang lảng vảng quanh khung cửa. Nếu anh ở lại, anh chỉ có thể đứng nhìn con bé tan biến trong mùi của sự nghèo đói và thảo mộc gây mê. Nếu anh đi, anh đang bước thẳng vào miệng một con quái vật vốn đã gửi lời chào bằng một tấm danh thiếp mang mùi máu giấu kín.
Sự túng quẫn có một mùi vị rất riêng: nó chua như sữa hỏng và đắng như bã trà. Khi Silas bước đi trên những phiến đá lát đường hướng về khu West End, mùi vị đó bắt đầu nhường chỗ cho hương thơm của sự dư giả. Càng gần đến Covent Garden, không khí càng trở nên đặc quánh mùi nước hoa Pháp, mùi xì gà thượng hạng và mùi của những chiếc xe ngựa bọc nhung.
Lối vào số 7 của Nhà hát Opera Hoàng gia nằm sâu trong một hẻm nhỏ, khuất sau những cột đá khổng lồ mang phong cách kiến trúc Palladio uy nghiêm. Tại đây, mùi hương đàn hương nồng nặc hơn bao giờ hết, nó như một bàn tay vô hình lôi kéo Silas xuống một cầu thang dốc đứng khuất sau cánh cửa gỗ sồi đen. Cảm giác vật lý của sự thay đổi môi trường khiến anh choáng váng: từ cái lạnh cắt da của London sang một luồng khí nóng ẩm, mang theo mùi của các loại gia vị ngoại lai và một tầng hương ngậy béo đến mức khiến dạ dày anh co thắt vì thèm khát lẫn sợ hãi.
Một người đàn ông cao lớn xuất hiện từ bóng tối. Gã đeo một chiếc mặt nạ đầu hươu bằng đồng, đôi gạc dài chạm vào trần hầm thấp. Gã không nói lời nào, chỉ đưa bàn tay đeo găng trắng muốt ra, chờ đợi.
Silas đặt tấm danh thiếp đen vào tay gã. Anh ngửi thấy trên người kẻ này mùi của thuốc tẩy nồng nặc, thứ mùi thường dùng để xóa sạch những vết bẩn khó trị nhất trên bàn mổ.
"Silas," người đàn ông gọi tên anh bằng một giọng nói trầm thấp, vang vọng qua lớp mặt nạ kim loại. "Ngài Blanchard đã chờ cậu. Cậu có một cái mũi thiên bẩm, nhưng tâm hồn cậu lại quá nặng mùi của sự thương hại. Hãy bỏ lại nó ở bậc thang này, nếu cậu muốn em gái mình được nhìn thấy bình minh ngày mai."
Gã quay người, dẫn Silas đi sâu vào lòng đất. Mỗi bước chân của Silas như đang lún sâu vào một mê cung dát vàng. Những bức tường ở đây được ốp đá cẩm thạch tối màu, ánh sáng từ những ngọn đuốc dầu tỏa ra mùi hương của quế và nhựa thông. Anh đi ngang qua những cánh cửa đóng kín, từ bên trong vọng ra tiếng dao nĩa chạm vào đĩa sứ tinh xảo và tiếng thì thầm của những kẻ mang quyền lực tuyệt đối.
Họ dừng lại trước một cánh cửa bọc da thuộc màu đỏ thẫm. Người mặt n deer gõ ba nhịp chậm rãi.
Cánh cửa mở ra, và Silas cảm thấy như mình vừa bước vào tâm của một cơn bão hương vị. Một gian phòng rộng lớn hiện ra, nơi những chiếc đèn chùm bằng pha lê tỏa ra ánh sáng rực rỡ nhưng lạnh lẽo. Ở giữa phòng là một chiếc bàn gỗ dài, trên đó bày biện những món ăn mà Silas chưa từng thấy trong đời: những khối thạch lấp lánh như hồng ngọc, những miếng thịt được hun khói đến mức hoàn hảo tỏa ra mùi gỗ anh đào, và những loại rượu vang sẫm màu mang hương vị của hàng thập kỷ bị chôn vùi dưới đất sâu.
Ở phía cuối bàn, một người đàn ông đang thong thả thái một miếng thịt mỏng như tờ giấy. Hắn mặc chiếc tạp dề bằng vải lanh trắng muốt, sạch sẽ đến mức phi thực tế. Đó là Julian Blanchard. Hắn ngẩng đầu lên, gương mặt thanh tú, thánh thiện như một bức tượng tạc từ cẩm thạch, nhưng đôi mắt hắn lại là hai hố sâu không đáy, hoàn toàn trống rỗng và vô cảm.
"Cậu ngửi thấy gì, Silas?" Julian hỏi, giọng hắn dịu dàng như gió lướt qua lá cây, nhưng mang theo một cái lạnh thấu xương.
Silas nuốt nước bọt, khứu giác anh bị choáng ngợp nhưng bản năng vẫn tự động bóc tách: "Mùi của nấm truffle đen rừng sâu, mùi của nghệ tây vùng Trung Đông... và... một mùi hương rất nhẹ, rất xa xăm của... hoa oải hương?"
Julian dừng dao, một nụ cười mỏng manh xuất hiện trên môi hắn. "Oải hương. Thú vị đấy. Đó là mùi của sự an nghỉ. Cậu rất tinh tế, Silas. Đa số mọi người chỉ ngửi thấy mùi tiền hoặc mùi của sự thèm khát. Nhưng cậu lại ngửi thấy cái kết cục cuối cùng của mọi sinh mạng."
Hắn bước lại gần Silas, khoảng cách gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi bạc hà thanh khiết tỏa ra từ hơi thở của hắn. Julian đưa tấm danh thiếp đen ban nãy lên, bóp nát nó trong tay.
"Ở trên kia, London đang thối rữa trong sự đạo đức giả. Họ nói về luật pháp, về lòng trắc ẩn, nhưng họ lại để em gái cậu chết vì thiếu vài đồng bảng. Ở dưới này, tại Le Sacrifice, chúng ta trung thực hơn. Chúng ta ăn để sống, và chúng ta biến sự sống thành nghệ thuật. Tôi cần một người phục vụ không chỉ có đôi tay nhanh nhẹn, mà còn có một khứu giác có thể phân biệt được đâu là sự sợ hãi và đâu là sự phục tùng trong món ăn."
Julian lấy từ trong túi áo ra một lọ thủy tinh nhỏ chứa một thứ chất lỏng màu vàng hổ phách. Hắn mở nắp, và một mùi hương ngọt ngào kinh khủng — ngọt đến mức khiến Silas thấy buồn nôn — tràn ngập không gian.
"Đây là thuốc cho Mia," Julian nói, đôi mắt hắn khóa chặt vào mắt Silas. "Nó mang vị của sự sống vĩnh cửu. Nếu cậu chấp nhận lời đề nghị này, con bé sẽ được điều trị bởi những bác sĩ giỏi nhất, ở căn phòng ấm áp nhất. Đổi lại, cậu phải thuộc về tôi. Cậu sẽ là cái mũi của tôi, là cái bóng của tôi giữa sảnh tiệc của những bóng ma."
Silas nhìn lọ thuốc, rồi nhìn vào đôi bàn tay trắng muốt nhưng dường như vẫn còn vương vấn mùi vị của cái chết của Julian. Anh cảm nhận được sức nặng của lời đề nghị này. Nó không chỉ là một công việc; nó là một bản án. Nhưng khi anh nghĩ đến gương mặt xanh xao của Mia, đến cái mùi chua loét của sự túng quẫn đang bủa vây căn nhà nhỏ, anh biết mình đã không còn lựa chọn nào khác.
"Tôi phải làm gì?" Silas hỏi, giọng anh chắc chắn hơn bao giờ hết.
Julian mỉm cười, một nụ cười không chạm tới đôi mắt chết chóc của hắn. Hắn đưa tay chỉ về phía một chiếc mặt nạ cáo bạc đặt trên khay.
"Đeo nó vào. Kể từ giây phút này, Silas của Whitechapel đã chết. Cậu là Số 09 của Le Sacrifice. Và bây giờ, hãy theo tôi, tôi muốn cậu ngửi thử nguyên liệu cho bữa tiệc tối mai. Nó vừa mới được 'thu hoạch' từ một nghệ sĩ trẻ, người có tâm hồn mang mùi hương của sự thuần khiết nhất mà tôi từng gặp."
Hắn xoay người bước đi, để lại một luồng khí lạnh mang theo mùi của hoa oải hương và sự chết chóc đang dần lan tỏa, trong khi Silas run rẩy chạm tay vào chiếc mặt nạ bạc, nhận ra rằng cái lạnh của kim loại đang bắt đầu thấm thấu vào tận linh hồn anh.