Cảm giác vật lý đầu tiên khi Silas bước qua ngưỡng cửa của Nhà hát Opera Hoàng gia là một sự xung đột dữ dội giữa các giác quan. Bên ngoài, London đang rên rỉ dưới những cơn mưa phùn mang vị chua của than đá và khói công nghiệp. Nhưng vừa chạm chân vào sảnh chính, làn da anh lập tức bị bao phủ bởi một luồng không khí ấm áp, khô ráo và đặc quánh mùi của sự xa hoa tột độ. Đó là mùi của sáp ong đắt tiền đang cháy âm thầm trên những cây nến bạc, mùi gỗ tùng sẫm màu được đánh bóng qua nhiều thế kỷ, và tầng tầng lớp lớp hương nước hoa nồng đượm của giới quý tộc đang dập dìu dưới ánh đèn chùm pha lê.
Silas siết chặt tấm danh thiếp đen trong túi áo. Anh cảm thấy mình như một mảnh ghép lỗi trong bức tranh lộng lẫy này. Chiếc áo măng tô sờn cũ của anh lạc lõng giữa những bộ váy lụa sa-tênh và những bộ complet may đo tinh xảo. Khứu giác nhạy bén mách bảo anh rằng, đằng sau lớp vỏ bọc thơm tho kia, giới thượng lưu London mang một mùi hương rất đặc trưng: mùi của sự tự mãn được ướp trong rượu Sherry và quyền lực.
"Lối này, thưa Ngài," một giọng nói trầm thấp, vô diện vang lên bên tai Silas.
Một người đàn ông cao lớn trong bộ đồng phục quản gia đen tuyền, gương mặt cứng đờ như một chiếc mặt nạ sáp, ra hiệu cho anh đi về phía sau sân khấu chính. Silas bước đi trên tấm thảm đỏ dày đến mức nuốt chửng mọi tiếng động từ đôi giày cũ kỹ của anh. Anh đi ngang qua những bức tượng cẩm thạch trắng muốt, qua những cánh cửa nhung nặng nề, nơi âm thanh của dàn nhạc giao hưởng đang tập luyện vang lên xa xăm, mơ hồ như tiếng vọng từ một thế giới khác.
Họ dừng lại trước một cánh cửa nhỏ bằng gỗ sồi đen, nằm khuất sau bức màn nhung đỏ khổng lồ. Gã quản gia lấy ra một chùm chìa khóa bạc, tra vào ổ khóa cổ điển. Tiếng cạch vang lên khô khốc, xé toạc bầu không khí đặc quánh hương hoa linh lan.
"Từ đây, Ngài sẽ đi xuống một mình. Đừng dừng lại, và đừng nhìn vào bóng tối quá lâu," gã quản gia thì thầm, hơi thở gã mang mùi bạc hà lạnh lẽo.
Silas bước qua cánh cửa. Ngay lập tức, mùi hương của sự lộng lẫy phía trên biến mất hoàn toàn, nhường chỗ cho một mùi vị nguyên thủy và đáng sợ hơn. Đó là mùi của đá ẩm ướt, mùi của rêu xanh bám trên những bức tường gạch cũ, và một luồng khí lạnh tràn lên từ lòng đất mang theo vị mặn mòi của máu tươi giấu kín.
Cầu thang xoắn ốc dẫn sâu xuống lòng đất. Ánh sáng từ những ngọn đuốc dầu gắn trên tường chập chờn, tạo ra những bóng đen nhảy múa theo mỗi bước chân của Silas. Anh cảm nhận được độ ẩm thấm qua lớp vải áo, chạm vào da thịt như những ngón tay băng giá. Càng xuống sâu, mùi hương đàn hương nồng nặc hơn ban nãy lại trỗi dậy, nhưng lần này nó hòa quyện với mùi của các loại thảo mộc khô và một thứ mùi vị ngọt lịm, gây nghiện như thuốc phiện.
Dưới đáy cầu thang là một hành lang dài được lát đá đen bóng. Silas nhìn thấy những người phục vụ khác đang đi lại lặng lẽ. Họ đều đeo những chiếc mặt nạ thú bằng bạc: cáo, sói, lợn rừng. Không một tiếng nói, không một tiếng động. Họ di chuyển như những bóng ma giữa các căn phòng tỏa ra ánh sáng xanh mờ ảo.
Khứu giác của Silas bắt đầu hoạt động điên cuồng. Ở đây, mùi hương không còn là một khái niệm mơ hồ; nó là một thực thể sống động. Anh ngửi thấy mùi gan ngỗng được áp chảo với giấm balsamic thượng hạng, mùi nấm Truffle đen vừa được đào lên từ lòng đất ẩm, và... một mùi vị lạ lùng, thanh khiết đến mức khiến người ta rùng mình. Nó giống như mùi của làn da trẻ thơ vừa được tắm trong sữa, trộn lẫn với hương hoa hồng trắng đang lụi tàn.
Anh dừng lại trước một gian phòng rộng mở, nơi khói trắng tỏa ra nghi ngút. Ở giữa phòng, Julian Blanchard đang đứng bên một chiếc bàn đá lớn. Hắn không đeo mặt nạ. Gương mặt hắn dưới ánh đèn vàng trông giống như một thiên thần trong các bức họa thời Phục hưng, nhưng bàn tay hắn lại đang cầm một con dao giải phẫu nhỏ xíu, sáng loáng dưới ánh đèn.
Julian ngẩng đầu lên, đôi mắt trống rỗng của hắn khóa chặt vào Silas. Hắn không cười, nhưng bầu không khí xung quanh hắn bỗng chốc trở nên dịu nhẹ hơn, mang theo mùi vị của một cơn mưa đầu mùa.
"Silas. Cậu đã đến muộn ba phút," Julian nói, âm thanh vang vọng trong không gian bằng đá. "Nhưng khứu giác của cậu đã đến trước cậu. Tôi có thể ngửi thấy sự kinh ngạc trong nhịp thở của cậu."
Silas tiến lại gần, đôi chân anh run rẩy. Trên bàn đá là một khối nguyên liệu được bọc trong vải xô trắng đẫm một loại dịch lỏng màu hổ phách.
"Ngài Blanchard... đây là nơi nào?" Silas hỏi, giọng anh lạc đi giữa mùi đàn hương nồng đượm.
"Chào mừng cậu đến với Le Sacrifice," Julian thản nhiên đáp, hắn dùng dao rạch một đường mảnh trên lớp vải xô. "Phía trên kia là nơi người ta biểu diễn những vở kịch về tình yêu và sự phản bội bằng âm thanh. Còn ở dưới này, chúng tôi biểu diễn sự thật của nhân loại bằng vị giác. Phía sau tấm nhung đỏ là nơi mọi lớp mặt nạ bị gỡ bỏ, Silas. Cậu có ngửi thấy mùi vị của sự thật không?"
Julian đưa con dao về phía Silas. Một giọt dịch lỏng màu hổ phách đọng trên mũi dao tỏa ra một mùi hương nồng nàn đến mức Silas cảm thấy đầu óc choáng váng. Đó là mùi của sự sống ở trạng thái rực rỡ nhất, xen lẫn với một vị đắng cay nghiệt của sự kết thúc.
"Đây là cốt tủy của một thiên tài vừa mới ngã xuống," Julian thầm thì vào tai Silas, hơi thở hắn mang mùi oải hương lạnh lẽo. "Đêm nay, cậu sẽ học cách phục vụ nó cho những thực khách mang mặt nạ thú ngoài kia. Đừng sợ hãi, Silas. Hãy nghĩ đến Mia. Hãy nghĩ đến hơi thở của con bé mà cậu đang cố gắng mua lại bằng chính sự tha hóa của mình."
Julian đột ngột nắm lấy cổ tay Silas, ấn mạnh một tấm khăn lụa tẩm một loại tinh dầu đậm đặc vào mũi anh. Silas cảm thấy toàn bộ giác quan của mình bùng nổ. Anh nhìn thấy những màu sắc mà anh chưa từng thấy, nghe thấy tiếng máu chảy trong huyết quản của chính mình, và quan trọng nhất, anh bắt đầu ngửi thấy một mùi hương mới đang trỗi dậy từ bên dưới lớp vải xô trắng trên bàn đá – một mùi hương quen thuộc đến kinh hoàng, giống hệt mùi vị của chiếc khuy áo mà anh sẽ tìm thấy sau này trên sàn bếp nấu súp.
Anh lùi lại một bước, hơi thở dồn dập, đôi mắt dán chặt vào khối vật thể trên bàn đá đang dần lộ ra dưới đôi bàn tay điêu luyện của Julian. Đó không phải là thịt động vật thường thấy ở bất kỳ khu chợ nào của London.
"Cầm lấy chiếc mặt nạ của cậu đi, Số 09," Julian ra lệnh, chỉ về phía chiếc mặt nạ cáo bạc đang phản chiếu ánh đèn đỏ rực của lò nướng phía xa. "Vở kịch thực sự sắp bắt đầu, và thực đơn tối nay đã được viết xong bằng tên của những người mà thế giới đã lãng quên."
Silas run rẩy cầm lấy chiếc mặt nạ, cái lạnh của kim loại chạm vào lòng bàn tay anh như một lời cảnh báo từ địa ngục, nhưng mùi vị của sự sống ngọt ngào từ khối nguyên liệu trên bàn vẫn đang không ngừng khiêu khích bản năng đen tối nhất trong anh.