MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHE TASTE OF BEING (VỊ NHÂN SINH)Chương 4: VỊ THÁNH CỦA GIAN BẾP

THE TASTE OF BEING (VỊ NHÂN SINH)

Chương 4: VỊ THÁNH CỦA GIAN BẾP

1,524 từ · ~8 phút đọc

Cảm giác đầu tiên khi bước chân vào khu vực trung tâm của gian bếp là sự xâm lấn của nhiệt độ. Không phải cái nóng hầm hập, ngột ngạt như lò rèn Whitechapel, mà là một làn nhiệt khô ráo, tỏa ra đều đặn từ những lò nướng hiện đại và các bếp lò bằng đồng sáng loáng, tạo ra một áp lực vật lý khiến lồng ngực Silas thắt lại. Khứu giác của anh vốn đã nhạy bén nay lại bị "tấn công" bởi một bản giao hưởng mùi hương kỳ lạ: mùi béo ngậy của tủy xương đang được ninh chậm, mùi thanh tao của nhụy hoa nghệ tây hòa quyện với vị hăng hắc, lạnh lẽo của oxy lỏng dùng trong ẩm thực phân tử. Nhưng bao trùm lên tất cả là một mùi hương tinh khiết đến phi thực tế — mùi của sáp nến thơm và một loại nước hoa mộc tê dịu nhẹ — thứ mùi hoàn toàn không thuộc về một nơi lẽ ra phải nồng nặc mùi máu và khói.

Đó là mùi hương tỏa ra từ người đàn ông đứng ở vị trí trung tâm.

Julian Blanchard đứng giữa mớ hỗn độn của các phụ bếp đang làm việc lặng lẽ như những cỗ máy. Hắn vận một bộ đồng phục đầu bếp trắng tinh khôi, không một nếp nhăn, cũng không có bất kỳ vệt bẩn nào dù nhỏ nhất. Dưới ánh đèn rọi trực tiếp, gương mặt Julian mang một vẻ đẹp thoát tục, thanh tú như những bức tượng thánh trong Nhà thờ Westminster. Đôi bàn tay hắn dài và thon, cử động một cách nhịp nhàng khi hắn cầm chiếc kẹp bạc để sắp xếp những cánh hoa anh đào lên một đĩa bạc. Nhưng điều khiến Silas rùng mình nhất chính là đôi mắt. Chúng trong vắt như pha lê, nhưng hoàn toàn trống rỗng, không chứa đựng bất kỳ sự ấm áp nào của một sinh vật sống.

"Cậu có thấy nó không, Silas?" Julian cất giọng mà không ngước nhìn, âm thanh trong trẻo và êm tai như tiếng đàn Harp vọng xuống từ tầng trên của nhà hát Opera. "Vẻ đẹp của sự sắp đặt. Một sinh mạng bị tước bỏ chỉ là sự phá hủy, nhưng nếu ta sắp xếp lại những mảnh vụn của nó thành một kiệt tác vị giác, đó chính là sự cứu rỗi."

Silas cảm nhận được luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh đứng chôn chân trên sàn đá đen bóng, đôi bàn tay gầy gò giấu dưới lớp găng tay lụa mà gã quản gia vừa đưa cho. "Ngài gọi đây là sự cứu rỗi sao? Bằng cách biến con người thành... nguyên liệu?"

Julian dừng tay. Hắn chậm rãi quay lại, nhìn Silas bằng vẻ bao dung của một vị thánh đang nhìn một đứa trẻ lầm lạc. "Con người là sinh vật duy nhất có thể cảm nhận được cái đẹp thông qua sự đau đớn. Cậu nhìn thấy máu, tôi nhìn thấy tinh hoa. Cậu nhìn thấy cái chết, tôi nhìn thấy sự trường tồn của hương vị."

Hắn bước lại gần Silas. Mùi hương mộc tê càng lúc càng nồng nặc, lấn át cả mùi thịt nướng phía sau. Julian đưa tay lên, dùng những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào sống mũi của Silas, một động tác thân mật đến mức kinh tởm.

"Cái mũi này là một món quà, Silas. Nó không thuộc về Whitechapel bụi bặm. Nó thuộc về nơi này, nơi chúng ta bóc tách từng tầng hương vị của sự tồn tại. Cậu có ngửi thấy mùi của gã đàn ông ở góc bếp kia không?"

Silas nhìn theo hướng chỉ của Julian. Một phụ bếp đang run rẩy sơ chế những miếng gan ngỗng. Anh nheo mắt, tập trung khứu giác. "Mùi của... mồ hôi chua, vị đắng của sự sợ hãi và... mùi kim loại?"

"Chính xác," Julian mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Hắn ta sợ hãi vì hắn ta không hiểu được nghệ thuật. Hắn ta chỉ là một kẻ tầm thường. Nhưng cậu, Silas, cậu mang mùi của sự tuyệt vọng thuần khiết. Và tuyệt vọng là loại gia vị đắt giá nhất trên thế gian này. Nó khiến cho vị giác trở nên sắc lẹm."

Julian dẫn Silas đi qua các dãy bàn inox sáng choáng. Trên mỗi bàn là một "tác phẩm" đang dần hình thành. Một người phục vụ mang chiếc mặt nạ đầu lợn rừng đi ngang qua, bưng trên tay một khay bạc chứa những miếng thịt đỏ thẫm được thái lát mỏng như giấy, lấp lánh dưới ánh đèn. Silas hít một hơi, và ngay lập tức, một cảm giác buồn nôn trào dâng. Anh nhận ra cái mùi hương ngọt lịm, ấm nồng mà anh đã ngửi thấy ở bến tàu. Đó là mùi của một người đàn ông khỏe mạnh, có lẽ là một vận động viên hoặc một vũ công, mà sự sống đã được cô đặc lại trong từng thớ thịt.

"Đừng chống lại bản năng của mình," Julian thì thầm, giọng nói như mê hoặc. "Mia cần thuốc. Và thuốc của con bé được chiết xuất từ chính những gì tinh túy nhất ở đây. Cậu không chỉ phục vụ tôi, cậu đang phục vụ sự sống của người thân duy nhất của mình. Hãy nghĩ xem, mỗi lần cậu bưng một đĩa ăn ra ngoài kia, mỗi lần cậu dùng cái mũi thiên tài của mình để nêm nếm sự hoàn hảo cho giới quý tộc, là một giây phút Mia được hít thở thoải mái hơn."

Julian nhặt một chiếc muỗng bạc nhỏ, múc một chút nước sốt màu đỏ thẫm từ một chiếc nồi đồng đang sôi lăn tăn, rồi đưa lên môi Silas. "Thử đi. Đây là 'Vị Thánh' của gian bếp này."

Silas mím chặt môi, nhưng ánh mắt của Julian như có một ma lực cưỡng ép. Anh hé môi, nếm thử một chút chất lỏng nóng hổi. Ban đầu, vị giác của anh bị bao phủ bởi sự nồng nàn của rượu vang ủ lâu năm và nấm Truffle. Nhưng sau đó, một dư vị lạ lùng bùng nổ — nó mang vị của sự hoài niệm, vị của nỗi buồn thầm kín và một sự thanh thoát khó tả. Silas thấy tim mình thắt lại, nước mắt vô thức trào ra.

"Đó là vị của linh hồn," Julian nói, gương mặt hắn tỏa ra một vẻ hân hoan bệnh hoạn. "Một nghệ sĩ piano vừa mới qua đời tuần trước. Tôi đã thu giữ lại khoảnh khắc cuối cùng của anh ta thông qua nhiệt độ và gia vị. Cậu thấy không? Anh ta không chết, anh ta đang ở trong cậu, đang làm cho cậu xúc động."

Cảm giác ghê tởm và sự mê hoặc đấu tranh dữ dội trong lòng Silas. Anh nhìn Julian Blanchard, người đàn ông mang vẻ ngoài của một thiên thần nhưng hành động của một kẻ sát nhân hàng loạt. Julian không coi mình là kẻ ác, hắn coi mình là một đấng tạo hóa, một bậc thầy đang giải phóng nhân loại khỏi sự tầm thường của cái chết tự nhiên.

Julian quay lại bàn làm việc, nhấc chiếc tạp dề bằng da màu đỏ sẫm lên và đưa cho Silas. "Đeo nó vào. Đã đến lúc cậu phải học cách gác lại đạo đức của một kẻ nghèo khổ để tiếp nhận quyền năng của một người đứng đầu chuỗi thức ăn. Đêm nay, thực khách của chúng ta là những kẻ nắm giữ vận mệnh của London, và họ đang thèm khát hương vị của sự bất tử."

Silas run rẩy nhận lấy chiếc tạp dề. Nó nặng hơn anh tưởng, và mang một mùi da mới nồng nặc đến mức dường như muốn lấn át đi mùi hương của con người. Anh nhìn vào hình phản chiếu của mình trên những chiếc nồi đồng: một kẻ bần cùng mang trên mình bộ trang phục của quỷ dữ.

Julian Blanchard vỗ nhẹ lên vai anh, đôi bàn tay lạnh lẽo của hắn như những chiếc xiềng xích vô hình. "Đừng quên mùi hương của Mia, Silas. Đó là lý do duy nhất khiến cậu còn giá trị ở đây."

Khi Julian quay đi để chỉ đạo các phụ bếp, Silas cúi xuống nhìn đĩa bạc trên bàn. Bên cạnh những cánh hoa và nước sốt cầu kỳ, anh nhìn thấy một vật nhỏ xíu bị kẹt trong khe của thớt gỗ — một mảnh của chiếc móng tay, được cắt tỉa cẩn thận, mang theo mùi vị của một loại sơn bóng đắt tiền mà anh đã từng ngửi thấy trên đôi bàn tay của một nghệ sĩ biểu diễn tại Covent Garden.

Đột nhiên, tiếng chuông bạc báo hiệu bắt đầu ca làm việc vang lên, âm thanh sắc lạnh xé tan không gian tĩnh lặng của gian bếp, báo hiệu rằng "vị thánh" vừa hoàn tất lời cầu nguyện, và những con quỷ mang mặt nạ thú đã sẵn sàng để được phục vụ bữa tiệc máu.