MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHE TASTE OF BEING (VỊ NHÂN SINH)Chương 5: BẢN HỢP ĐỒNG LINH HỒN

THE TASTE OF BEING (VỊ NHÂN SINH)

Chương 5: BẢN HỢP ĐỒNG LINH HỒN

1,385 từ · ~7 phút đọc

Cảm giác đầu tiên khi bước vào văn phòng riêng của Julian Blanchard là một sự tĩnh lặng đến mức áp bức, một không gian dường như bị tách biệt hoàn toàn khỏi những âm thanh xèo xèo của chảo nóng hay tiếng dao băm rộn rã ngoài gian bếp. Tại đây, khứu giác của Silas bị tấn công bởi một mùi hương cũ kỹ và quyền quý: mùi của giấy da thuộc lâu năm, mùi mực tàu đặc quánh và hương thơm lạnh lẽo, cao ngạo của gỗ đàn hương đỏ. Không khí trong phòng khô khốc, khiến cổ họng Silas ngứa ráy, một cảm giác vật lý giống như việc bị nhốt trong một lăng mộ cổ đại đã được niêm phong kỹ lưỡng.

Julian ngồi sau chiếc bàn gỗ sồi đen đồ sộ, ánh đèn vàng leo lét hắt lên gương mặt hắn, tạo nên những mảng sáng tối cắt xẻ tàn nhẫn. Trên bàn, một tờ giấy da đã ngả màu nằm im lìm, phẳng phiu như một lời tuyên án.

"Ngồi đi, Silas," Julian nói, giọng hắn mềm mại như nhung nhưng lại mang sức nặng của một tảng đá ngàn năm. "Cậu đã thấy 'Vị Thánh' của gian bếp. Cậu đã nếm thử tinh hoa của một tâm hồn. Bây giờ là lúc để cậu quyết định xem mình là một kẻ đứng ngoài quan sát, hay là một phần của chuỗi thức ăn này."

Silas ngồi xuống, đôi bàn tay gầy gò đan chặt vào nhau. Anh ngửi thấy trên người mình vẫn còn vương mùi nước sốt màu đỏ thẫm ban nãy — mùi của người nghệ sĩ piano đã chết. Nó bám vào da thịt anh, nhắc nhở anh rằng anh đã bước qua lằn ranh mà một người bình thường không bao giờ dám chạm đến.

"Thuốc của Mia..." Silas khàn giọng, mắt không rời khỏi tờ giấy.

"Nó ở đây," Julian đưa tay đẩy một ống nghiệm nhỏ chứa chất lỏng màu hổ phách về phía anh. "Nhưng sự sống luôn có giá của nó, Silas. Ở London này, người ta dùng tiền để mua sự tồn tại, nhưng ở Le Sacrifice, chúng ta dùng sự tận hiến. Bản hợp đồng này không phải là một giao dịch lao động thông thường. Nó là một sự cam kết rằng cậu sẽ là đôi mắt, là cái mũi, và là đôi tay của tôi. Cậu sẽ không bao giờ được phép rời đi, không bao giờ được phép tiết lộ những gì cậu thấy, và quan trọng nhất... cậu sẽ làm bất cứ điều gì tôi yêu cầu mà không được phép đặt câu hỏi về mặt đạo đức."

Silas cầm tờ giấy da lên. Chữ viết trên đó là loại thư pháp cổ, mực đen bóng như được pha với nhựa thông. Anh không cần đọc hết các điều khoản, khứu giác của anh đã đọc được tất cả: mùi của sự giam cầm, mùi của sự trung thành tuyệt đối và một mùi vị tanh nồng rất nhẹ, ẩn khuất sâu bên trong sớ giấy.

"Tại sao lại là máu?" Silas thì thầm khi nhìn thấy dòng cuối cùng yêu cầu một ấn ký sinh học.

Julian mỉm cười, một nụ cười rỗng tuếch như hố sâu địa ngục. "Mực có thể phai, lời hứa có thể quên, nhưng máu là bản sắc của sự sống. Khi cậu ký bằng máu, linh hồn của cậu sẽ được mã hóa vào thực đơn của tôi. Đó là nghi thức duy nhất để tôi có thể tin tưởng một kẻ đến từ Whitechapel."

Hắn đẩy một con dao trổ nhỏ, sáng choáng và sắc lẹm về phía Silas. Dưới ánh đèn, lưỡi dao phản chiếu đôi mắt đầy vẻ hoảng loạn của Silas. Anh nhớ về Mia, nhớ về hơi thở khò khè của con bé trong căn phòng áp mái ẩm thấp. Anh nhớ mùi của sự túng quẫn đã bám đuổi anh suốt bao nhiêu năm qua. Sự tha hóa không đến như một tiếng sét đánh, nó đến như một làn sương mù, từ từ thấm qua lỗ chân lông, làm tê liệt sự phản kháng.

Silas cầm con dao lên. Cảm giác kim loại lạnh ngắt chạm vào đầu ngón tay trỏ. Một nhát rạch nhỏ. Cơn đau nhói lên, nhanh và dứt khoát. Những giọt máu đỏ thẫm trào ra, nóng hổi. Silas cảm nhận được mùi của chính mình: mùi của sắt, mùi của sự sống đang trôi đi, và mùi của nỗi sợ hãi tột cùng.

Anh ấn ngón tay đẫm máu xuống dòng chữ ký còn trống. Vết máu thấm vào sớ giấy da nhanh chóng, chuyển từ màu đỏ tươi sang một màu nâu sẫm chết chóc.

Ngay khoảnh khắc đó, Julian Blanchard đứng dậy. Hắn vòng qua bàn, đặt bàn tay lạnh lẽo lên vai Silas. Mùi mộc tê từ người hắn bỗng chốc trở nên nồng nặc, bao vây lấy Silas như một cái lồng kính.

"Chào mừng cậu về nhà, Silas," Julian thì thầm sát tai anh. "Kể từ giây phút này, cậu không còn là kẻ bần cùng nữa. Cậu là Số 09. Cậu thuộc về nghệ thuật, thuộc về những bàn tiệc mà người bình thường chỉ dám mơ thấy trong những cơn ác mộng tồi tệ nhất. Hãy cầm lấy thuốc cho Mia. Đó là phần thưởng đầu tiên cho sự phản bội lại nhân tính của chính mình."

Silas cầm lấy ống nghiệm màu hổ phách, cảm giác nó nặng hơn bất kỳ khối vàng nào trên thế gian. Anh đứng dậy, đôi chân lảo đảo. Khi anh quay lưng bước ra khỏi phòng, anh nhìn thấy Julian đang cầm bản hợp đồng lên, đưa nó lên mũi hít một hơi thật sâu như thể đang thưởng thức hương thơm của một món ăn thượng hạng.

"Máu của cậu..." Julian nói vọng theo, giọng hắn mang một vẻ hân hoan bệnh hoạn. "Nó mang vị của sự trung thành pha lẫn với sự đắng cay của một kẻ biết mình đã mất đi đường lui. Một loại gia vị tuyệt vời cho đêm tiệc sắp tới."

Silas bước ra ngoài hành lang đá đen. Ánh đèn chập chờn khiến chiếc bóng của anh trên tường trông vẹo vọ, quái dị. Anh nhìn xuống đầu ngón tay vẫn còn rỉ máu, mùi sắt nồng nặc trong không khí khiến anh nhận ra mình không còn có thể quay lại London phía trên kia với tư cách một con người bình thường được nữa. Anh đã bán đi thứ duy nhất mà mình sở hữu — quyền được làm người lương thiện — để mua lại những hơi thở vay mượn cho em gái mình.

Vừa bước đến gian bếp, anh thấy Marcus — gã quản gia mang mặt nạ hươu — đang đợi sẵn với một chiếc khay bạc chứa bộ đồng phục phục vụ mới tinh, màu đen tuyền như lông quạ, tỏa ra mùi hóa chất tẩy rửa mạnh bạo.

"Thay đồ đi, Số 09," Marcus ra lệnh, giọng nói cơ khí không chút cảm xúc. "Nghi lễ đã xong. Giờ là lúc cậu học cách giấu đi sự ghê tởm của mình đằng sau những chiếc găng tay lụa trắng."

Silas cầm lấy bộ đồ, đôi mắt anh vô tình liếc qua chiếc lò nướng khổng lồ ở góc bếp. Từ bên trong, một mùi hương cháy khét của sừng và tóc tỏa ra, len lỏi vào khứu giác nhạy cảm của anh, báo hiệu rằng một bằng chứng nào đó của sự tồn tại vừa bị xóa sạch vĩnh viễn khỏi thế gian này.

Anh siết chặt ống nghiệm thuốc trong túi, cảm nhận chất lỏng bên trong ấm lên theo nhịp tim đập loạn xạ của mình. Anh đã có thuốc, nhưng khi nhìn vào chiếc gương đồng trên tường, Silas không còn nhận ra đôi mắt của chính mình nữa — chúng đã bắt đầu nhuốm màu xám xịt của thứ mực đen trên bản hợp đồng vừa ký.

Khi Silas chuẩn bị bước vào phòng thay đồ, một tiếng thét nhỏ, nghẹn lại từ phía kho lạnh số 4 vọng ra, rồi nhanh chóng bị dập tắt bởi tiếng dàn nhạc giao hưởng phía trên vừa bắt đầu vở diễn "Don Giovanni" — vở kịch về kẻ tội đồ bị kéo xuống địa ngục.