MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHE TASTE OF BEING (VỊ NHÂN SINH)Chương 6: MẶT NẠ VÀ GĂNG TAY

THE TASTE OF BEING (VỊ NHÂN SINH)

Chương 6: MẶT NẠ VÀ GĂNG TAY

1,429 từ · ~8 phút đọc

Cảm giác vật lý đầu tiên của một cuộc đời mới không phải là sự tự do, mà là sự siết chặt. Lớp vải lụa của bộ đồng phục phục vụ ôm sát lấy cơ thể Silas như một lớp da thứ hai, vừa vặn một cách tàn nhẫn. Khi anh xỏ tay vào đôi găng tay trắng muốt, khứu giác anh lập tức bị lấp đầy bởi mùi phấn rôm khô khốc và mùi hăng nhẹ của thuốc tẩy clo. Đó là một thứ mùi vô trùng, sạch sẽ đến mức tiêu diệt mọi dấu vết của sự sống, giống như cách mà Le Sacrifice muốn xóa bỏ mọi nhân tính của những kẻ làm việc dưới hầm ngầm này.

Silas đứng trước gương, hơi thở anh làm mờ đi bề mặt thủy tinh sáng choáng. Anh cầm chiếc mặt nạ cáo bằng bạc lên. Kim loại lạnh ngắt chạm vào da mặt, tạo ra một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng. Khi những sợi dây buộc được siết chặt phía sau gáy, tầm nhìn của Silas bị thu hẹp lại qua hai khe mắt hẹp. Thế giới bây giờ chỉ còn là một dải sáng hẹp, và mùi hương trở thành chiếc la bàn duy nhất của anh.

"Quy tắc số 1: Im lặng là gia vị đắt giá nhất," Marcus — người quản gia mang mặt nạ hươu — đứng phía sau Silas, giọng gã vang lên trầm đục qua lớp kim loại. "Ở đây, cậu không có lưỡi. Cậu chỉ có đôi tai để nghe mệnh lệnh, đôi tay để phục vụ, và cái mũi để đảm bảo sự hoàn hảo. Mọi âm thanh phát ra từ miệng cậu, dù là một tiếng thở dài, cũng sẽ được coi là một sự vấy bẩn lên bữa tiệc."

Marcus dẫn Silas đi vào một căn phòng nhỏ hẹp, nơi các kệ gỗ chứa hàng trăm chiếc găng tay và mặt nạ dự phòng. Mùi da thuộc mới, mùi đánh bóng kim loại và mùi sáp nến hòa quyện thành một bầu không khí đặc quánh.

"Quy tắc số 2: Không bao giờ chạm vào thực khách bằng da thịt trần trụi. Sự tiếp xúc giữa chúng ta và họ là một sự ô uế đối với nghệ thuật của Chef Julian," Marcus tiếp tục, tay gã đưa cho Silas một chiếc khay bạc nặng trịch. "Cậu phải học cách di chuyển mà không tạo ra tiếng động. Trọng lượng của khay không được làm thay đổi nhịp tim của cậu. Một nhịp tim đập loạn sẽ tiết ra mùi mồ hôi, và giới thượng lưu ngoài kia có thể ngửi thấy mùi của sự sợ hãi từ khoảng cách mười thước."

Silas bắt đầu bài huấn luyện. Anh phải đi lại trên một đường thẳng hẹp được vẽ bằng phấn trên sàn đá, trên tay là khay bạc chứa đầy những ly pha lê mỏng manh đựng nước. Mỗi khi anh làm sánh một giọt nước, Marcus sẽ gõ mạnh chiếc gậy gỗ xuống sàn, âm thanh khô khốc vang vọng như tiếng súng nổ trong không gian kín.

Cảm giác mỏi nhừ bắt đầu lan từ bả vai xuống thắt lưng. Silas cắn chặt môi, cố gắng điều hòa nhịp thở. Qua lớp mặt nạ, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán, mang theo mùi mặn chát của sự gắng sức. Anh tập trung vào khứu giác để quên đi cơn đau cơ bắp. Anh ngửi thấy mùi sáp nến từ sảnh tiệc vọng lại, mùi rượu vang lâu năm đang được gạn ra bình, và một mùi hương rất nhẹ, rất dịu từ phía văn phòng của Julian — mùi hoa mộc tê quen thuộc.

"Quy tắc số 3: Tuyệt đối trung thành với thực đơn," Marcus đứng chắn trước mặt Silas, đôi mắt gã qua khe mặt nạ hươu sắc lạnh như dao. "Nếu Chef Julian bảo đó là thịt cừu, thì đó là thịt cừu. Nếu Ngài ấy bảo đó là mật ong từ thiên đường, thì đó là mật ong. Cậu không được phép nghi ngờ, không được phép tò mò về nguồn gốc. Sự tò mò là mùi hương của kẻ phản bội."

Silas gật đầu, dù trong lòng anh đang dâng lên một cơn sóng dữ. Anh nhớ lại khối nguyên liệu bọc vải xô trong gian bếp, nhớ lại giọt dịch hổ phách mang vị linh hồn. Làm sao có thể không tò mò khi mỗi món ăn anh bưng ra đều mang theo hơi thở của một người đã khuất?

"Tốt," Marcus hạ giọng. "Bây giờ là bài kiểm tra cuối cùng. Hãy nêm nếm bằng mũi."

Gã đưa ra ba chiếc bát sứ trắng. Silas nhắm mắt lại, để khứu giác dẫn dắt.

Bát thứ nhất: Mùi của sự tinh khiết, giống như sương sớm trên cỏ, nhưng ẩn sâu bên dưới là vị tanh nhẹ của sắt. "Đây là nước dùng từ tủy xương... nhưng được lọc qua than hoạt tính và hoa nhài," Silas thầm thì.

Bát thứ hai: Mùi trầm mặc, đậm đặc của đất ẩm và gỗ mục, pha lẫn vị ngọt lợ của nấm. "Gan ngỗng vỗ béo, tẩm rượu sherry lâu năm."

Bát thứ ba: Silas khựng lại. Một mùi hương nồng nàn, khiêu khích, vừa có vị cay của tiêu rừng, vừa có vị nồng của xạ hương, và một mùi vị kỳ lạ mà anh đã ngửi thấy trên bản hợp đồng — mùi của máu đã được xử lý bằng nhiệt. "Đây là... món chính cho đêm nay?"

"Đúng," một giọng nói thanh thoát vang lên từ cửa. Julian Blanchard bước vào, không đeo mặt nạ, gương mặt hắn rạng ngời dưới ánh đèn như một vị thánh thực thụ. "Đó là 'Sự Hy Sinh của Kẻ Lang Thang'. Một món ăn mang vị của sự tự do bị cầm tù. Cậu đã làm tốt, Silas. Cái mũi của cậu không hề nói dối."

Julian bước tới, nhẹ nhàng chỉnh lại chiếc mặt nạ cáo trên mặt Silas. Những ngón tay lạnh lẽo của hắn lướt qua lớp bạc, tạo ra một cảm giác rùng mình kinh tởm.

"Chiếc mặt nạ này không phải để giấu cậu đi," Julian thì thầm, hơi thở hắn mang mùi bạc hà mát lạnh. "Nó là để cậu trở thành một phần của nghệ thuật. Khi đeo nó, cậu không còn là anh trai của Mia, không còn là kẻ nghèo khổ ở Whitechapel. Cậu là Số 09, một bóng ma phục vụ cho những khát vọng tối tăm nhất của London. Hãy nhớ kỹ mùi vị của sự phục tùng này, vì tối nay, cậu sẽ thấy thế giới này thực sự vận hành như thế nào."

Julian đưa cho Silas một chiếc lọ nhỏ chứa thuốc của Mia. "Về nhà đi. Đưa thuốc cho con bé. Nhưng hãy nhớ, mùi hương của con bé là thứ duy nhất giữ cho cậu không bị nhấn chìm bởi bóng tối ở đây. Đừng để nó phai nhạt."

Silas nhận lấy chiếc lọ, cảm giác lớp lụa của găng tay làm mất đi sự chân thực của sự tiếp xúc. Anh lùi lại, cúi chào theo đúng lễ nghi mà Marcus đã dạy. Khi anh bước ra khỏi hầm ngầm, cảm giác vật lý của sự siết chặt vẫn không biến mất. Chiếc mặt nạ đã tháo ra, găng tay đã cởi bỏ, nhưng anh cảm thấy như chúng đã in hằn vào da thịt mình, biến anh thành một thực thể lai căng, nửa người nửa quỷ.

Anh đi bộ về nhà trong màn sương London đang dày đặc hơn. Mùi của thành phố giờ đây trở nên xa lạ và nhạt nhẽo đối với anh. Anh chỉ còn mong mỏi được ngửi thấy mùi của Mia để bám víu vào thực tại.

Nhưng khi bước vào căn hộ áp mái, Silas khựng lại ngay lập tức. Mùi của căn phòng đã thay đổi. Thay vì mùi thuốc sát trùng và sự suy kiệt quen thuộc, không gian tràn ngập mùi hương của những bông hoa loa kèn trắng muốt — thứ hoa thường dùng trong tang lễ — và ở giữa bàn, nằm cạnh giường Mia, là một đĩa nhỏ chứa những miếng thịt đỏ thẫm được thái lát hoàn mỹ, tỏa ra mùi hương của 'Sự Hy Sinh của Kẻ Lang Thang' mà anh vừa nếm thử tại nhà hàng.

Mia đang ngủ say, gương mặt con bé hồng hào một cách bất thường, và trên khóe môi vẫn còn vương lại một vệt đỏ sẫm như màu của loại nước sốt mang vị linh hồn kia.