MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHE TASTE OF BEING (VỊ NHÂN SINH)Chương 7: BỮA TIỆC CỦA NHỮNG BÓNG MA

THE TASTE OF BEING (VỊ NHÂN SINH)

Chương 7: BỮA TIỆC CỦA NHỮNG BÓNG MA

1,566 từ · ~8 phút đọc

Cảm giác vật lý đầu tiên khi bước vào sảnh tiệc của Le Sacrifice là một sự nghẹt thở có chủ đích. Không gian không rộng lớn mênh mông như sảnh Opera phía trên, mà lại mang thiết kế của một hầm rượu Gothic với những vòm đá thấp, khiến âm thanh bị nén lại, chỉ còn những tiếng xì xào trầm đục và tiếng dao nĩa chạm vào sứ xương kêu lên lanh lảnh, sắc lạnh. Khứu giác của Silas bị bao vây bởi một hỗn hợp mùi vị kỳ quái: mùi sáp ong nồng nặc từ hàng trăm cây nến đang chảy tràn trên chân nến bạc, mùi nhung dạ ẩm ướt, và trên tất cả là mùi hương của "nhân tính" được chế biến cầu kỳ đang bốc hơi nghi ngút từ những chiếc đĩa bạc.

Silas đứng ép mình vào bức tường đá lạnh lẽo, chiếc mặt nạ cáo bạc tỳ vào gò má khiến mồ hôi bắt đầu rịn ra, mang theo vị mặn chát thấm vào lớp lót vải. Qua khe mắt hẹp của mặt nạ, thế giới hiện ra như một vở kịch câm quái đản.

Tại những chiếc bàn tròn phủ khăn lụa đen, thực khách ngồi đó — những kẻ nắm giữ huyết mạch của London, những huân tước, những bà phu nhân quyền quý mà Silas thường thấy trên mặt báo — nhưng giờ đây, mặt họ hoàn toàn biến mất sau những lớp mặt nạ thú. Một người đàn ông có đôi bàn tay mập mạp, đầy nhẫn kim cương đeo mặt nạ lợn rừng, đang hồng hộc thưởng thức món khai vị. Cạnh đó, một phụ nữ mảnh mai với bộ váy sa-tênh màu xanh lục lại ẩn mình sau chiếc mặt nạ công, bộ lông vũ dài che khuất cả đôi vai đang run lên vì hưng phấn.

"Số 09, di chuyển đi. Đừng để hơi thở của cậu làm hỏng không khí," tiếng của Marcus vang lên trong bộ đàm siêu nhỏ gắn ở tai Silas, lạnh lẽo như một nhát dao.

Silas hít một hơi thật sâu, cố gắng lọc bỏ mùi sáp nến để tập trung vào nhiệm vụ. Anh nâng khay bạc đựng món chính: “Sự Hy Sinh của Kẻ Lang Thang”. Khi bước đi, anh cảm nhận được sức nặng của chiếc khay truyền xuống cánh tay, một trọng lượng không chỉ của vật chất mà còn của tội lỗi. Mỗi bước chân trên thảm nhung đen đều êm ru, nhưng trong tâm trí Silas, nó nặng nề như tiếng búa gõ nhịp sầu.

Anh tiến đến bàn số 4, nơi một vị khách đeo mặt nạ bò tót đang ngồi đợi. Khứu giác Silas lập tức bắt được mùi của kẻ này: mùi xì gà Cohiba đắt tiền trộn lẫn với mùi nước hoa cỏ roi ngựa, và một thứ mùi vị hôi hám của sự tham lam tột độ — loại mùi hương tỏa ra từ những kẻ coi thường mọi mạng sống thấp kém hơn mình.

Khi Silas đặt đĩa ăn xuống, mùi hương của món chính bốc lên, tấn công trực diện vào não bộ anh. Đó là mùi của sự tự do bị phản bội — vị ngọt của mật ong rừng, sự nồng nàn của rượu vang đỏ, và dư vị tanh tao, nồng cháy của một khối cơ bắp từng đầy sức sống giờ đã được cô đặc lại thành một khối thạch nâu sẫm lấp lánh.

Vị khách mặt nạ bò tót hít một hơi dài, lồng ngực gã phập phồng dưới lớp áo tuxedo đắt tiền. Gã không dùng dao nĩa ngay mà đưa bàn tay đeo găng lụa xoa nhẹ lên mép đĩa, một hành động mang tính dục vọng bệnh hoạn.

"Hương vị của đêm nay thật... thuần khiết," vị khách thào thào, giọng nói khàn đặc vì hưng phấn. "Ta có thể ngửi thấy mùi của sự sợ hãi. Julian quả thực là một phù thủy."

Silas cảm thấy dạ dày mình quặn thắt. Anh đứng đó, bất động, mắt nhìn trân trân vào miếng thịt trên đĩa. Anh nhận ra những sợi gân trắng nhỏ xíu được sắp xếp như những phím đàn. Đó là nghệ thuật. Nhưng đó cũng là một bằng chứng của sự giết chóc. Julian không chỉ nấu ăn; hắn đang bày biện một nghĩa trang thu nhỏ trên đĩa bạc để giới thượng lưu London nhấm nháp.

Khắp sảnh tiệc, những bóng ma mang mặt nạ thú bắt đầu ăn. Âm thanh thực quản co bóp, tiếng nhai ng mồm và những tiếng rên rỉ thỏa mãn vang lên trong bóng tối lờ mờ. Mùi của sự thỏa mãn bẩn thỉu bắt đầu lấp đầy sảnh tiệc, nó ngọt lịm và tanh nồng, giống như mùi của một bãi chiến trường sau cơn mưa, nơi những kẻ chiến thắng bắt đầu xâu xé chiến lợi phẩm.

Silas nhìn sang bàn đối diện, nơi một thực khách đeo mặt nạ thỏ trắng đang dùng chiếc muỗng bạc nhỏ múc một loại súp màu hồng nhạt. Người đó ăn một cách từ tốn, nhưng sau mỗi muỗng súp, người đó lại lấy khăn tay lau khóe môi, vết đỏ để lại trên khăn không phải là màu của súp củ cải đỏ, mà là màu rực rỡ, sền sệt của máu người chưa kịp đông.

Đột nhiên, dàn nhạc giao hưởng phía trên Nhà hát Opera vang lên một khúc cao trào của vở Don Giovanni. Âm thanh dội xuống hầm ngầm, rung chuyển cả những vòm đá. Ánh nến chập chờn, khiến những chiếc mặt nạ thú như đang sống dậy, nhảy múa điên cuồng trong bóng tối. Silas cảm thấy như mình đang lạc vào một nghi lễ tế thần thời cổ đại, nơi con người đã trút bỏ mọi lớp vỏ đạo đức để quay về với bản năng nguyên thủy nhất: ăn thịt đồng loại để cảm thấy quyền lực.

Julian Blanchard xuất hiện từ phía sau bức màn nhung đỏ ở đầu sảnh. Hắn vẫn mặc bộ đồ đầu bếp trắng tinh khôi, đứng đó như một vị thần cứu thế. Hắn không đeo mặt nạ, và sự thanh khiết trên gương mặt hắn đối lập hoàn toàn với sự biến thái đang diễn ra dưới sàn.

"Thưa các quý vị," Julian cất giọng, âm thanh vang vọng, lấn át cả tiếng nhạc. "Thực đơn đêm nay là một bài ca về sự hữu hạn. Những gì quý vị đang thưởng thức không chỉ là thực phẩm, mà là sự trường tồn của những linh hồn tầm thường thông qua vị giác của những kẻ ưu tú. Hãy để hương vị dẫn lối quý vị đến với sự bất tử."

Tiếng vỗ tay vang lên lẹt xẹt từ những đôi bàn tay đeo găng lụa. Silas cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng khi ánh mắt của Julian lướt qua anh. Hắn mỉm cười — cái mỉm cười bao dung của một chủ nhân dành cho một con thú cưng trung thành.

Silas cúi đầu, nhưng khứu giác anh lại bắt được một mùi hương lạ lùng đang len lỏi vào sảnh tiệc. Nó không phải mùi thức ăn, cũng không phải mùi sáp nến. Đó là mùi của thuốc lá đen rẻ tiền và mùi của da thuộc cũ kỹ — thứ mùi hương của thế giới bên ngoài, mùi của công lý đang rình rập trong bóng tối.

Mùi hương ấy tỏa ra từ hướng cửa thoát hiểm, nơi một bóng đen vừa vụt qua. Silas khựng lại, chiếc khay bạc trên tay hơi nghiêng đi. Anh nhận ra mùi hương này. Nó mang vị của sự kiên định và nỗi đau — mùi hương của một kẻ đang đi tìm sự thật giữa đống tro tàn của những linh hồn bị phản bội.

Khi Silas đang định nhìn theo, một bàn tay đeo găng trắng của Marcus đặt mạnh lên vai anh, siết chặt đến mức khiến Silas đau nhói.

"Số 09, nhìn vào đĩa ăn, không phải nhìn vào bóng tối," Marcus rít lên qua khe mặt nạ hươu. "Vị khách ở bàn số 7 đang cần thêm rượu vang đỏ. Loại Cabernet Sauvignon năm 82... loại được ủ bằng máu của sự hối lỗi."

Silas lảo đảo bước đi, đầu óc anh quay cuồng giữa âm nhạc, mùi máu và nụ cười của quỷ dữ. Anh nhận ra rằng, trong bữa tiệc của những bóng ma này, anh không phải là người phục vụ — anh là một phần của chuỗi thức ăn, một kẻ đang bị sự tha hóa tiêu hóa dần mòn từ bên trong.

Vừa bước đến hầm rượu, Silas tình cờ va phải một chiếc bàn phụ để đồ bẩn. Một chiếc khăn ăn rơi xuống chân anh. Anh cúi xuống nhặt, và khứu giác anh chững lại. Trên chiếc khăn trắng muốt không chỉ có vết rượu vang, mà còn có một dòng chữ được viết vội bằng một loại chì than rẻ tiền, mang đậm mùi của sự chết chóc sắp đến: “Arthur không chết trên bàn tiệc. Arthur ở trong kho số 4.”

Silas run rẩy siết chặt chiếc khăn trong lòng bàn tay, cảm nhận hơi lạnh của hầm ngầm bắt đầu thấm vào tận xương tủy khi anh nhận ra mình vừa chạm tay vào một bí mật mà cái giá để giữ lấy nó có thể là chính mạng sống của anh.