MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHE TASTE OF BEING (VỊ NHÂN SINH)Chương 8: VỊ NGỌT LỪA DỐI

THE TASTE OF BEING (VỊ NHÂN SINH)

Chương 8: VỊ NGỌT LỪA DỐI

1,412 từ · ~8 phút đọc

Cảm giác vật lý đầu tiên của sự sa ngã không phải là nỗi đau, mà là một sự êm ái đến rùng mình. Silas đứng trong căn phòng chuẩn bị dành riêng cho các "bóng ma" cấp cao, nơi ánh sáng từ những ngọn nến thơm tỏa ra một màu vàng mật ong rót thẳng vào đôi mắt mỏi mệt của anh. Khứu giác của anh — thứ la bàn duy nhất còn sót lại của lương tri — bị tấn công bởi một loại hương vị mà anh chưa từng được nếm trải trong suốt những năm tháng nghèo khổ ở Whitechapel: mùi hương của sự hoàn hảo tuyệt đối. Đó là một hỗn hợp của bơ hạt phỉ, vị ngọt thanh của lê tuyết và một tầng hương trầm mặc của gỗ sồi già. Nó dịu dàng đến mức khiến người ta muốn buông bỏ mọi phòng bị, muốn tin rằng đằng sau tấm nhung đỏ kia thực sự là một thiên đường.

Anh siết chặt chiếc khăn ăn có dòng chữ về Arthur trong túi quần, cảm nhận hơi lạnh của chất chì than thấm qua lớp vải lụa. Mùi vị của sự sợ hãi ban nãy giờ đây bị lấp đi bởi mùi thức ăn đang được dọn ra cho bữa tiệc muộn dành riêng cho nhân viên — một đặc ân của Julian Blanchard.

"Đừng đứng đó như một bức tượng bạc, Silas," Julian bước vào, không mang tạp dề, chỉ diện bộ sơ mi lụa trắng hở cổ đầy vẻ lãng tử. Hắn cầm trên tay một chiếc ly pha lê chứa thứ chất lỏng màu vàng nhạt, lấp lánh như nắng ban mai bị giam cầm. "Cậu đã làm tốt trong đêm tiệc bóng ma. Đã đến lúc cái mũi của cậu được thưởng thức thành quả của chính nó."

Julian đặt một đĩa nhỏ lên bàn đá cẩm thạch. Trên đĩa là một khối thạch lóng lánh được phủ bởi những lá vàng li ti, bên cạnh là một lát bánh mì nướng bơ tỏa mùi thơm ngào ngạt. Silas hít một hơi, và ngay lập tức, một cảm giác đê mê chạy dọc tủy sống.

"Nếm thử đi," Julian thầm thì, giọng hắn ngọt ngào như một lời kinh cầu. "Đây không phải món ăn dành cho lũ thú vật mang mặt nạ ngoài kia. Đây là tâm huyết của tôi dành cho những người cộng sự."

Silas lưỡng lự. Anh biết nguồn gốc của những món ăn ở đây. Anh đã thấy những khối vải xô đẫm máu. Nhưng cơ thể anh — sinh vật đã bị bỏ đói bởi sự túng quẫn suốt hai mươi năm — lại phản ứng một cách mãnh liệt. Tuyến nước bọt hoạt động điên cuồng, và dạ dày anh thắt lại vì một thứ thèm khát nguyên thủy. Anh dùng chiếc muỗng bạc nhỏ, múc một miếng thạch đưa vào miệng.

Vị ngọt bùng nổ. Nó không phải vị ngọt của đường, mà là vị ngọt của một ký ức đẹp đẽ nhất mà anh từng có: mùi của hơi ấm mẹ anh, vị của một ngày hè rực nắng trên cánh đồng hoa oải hương mà anh hằng mơ ước. Silas cảm thấy tâm hồn mình nhẹ bẫng, những vết hằn của sự nghèo nàn, mùi bùn lầy Whitechapel, cả tiếng ho của Mia... tất cả đều mờ nhạt dần.

"Nó... nó rất ngon," Silas thào thào, nước mắt vô thức trào ra khỏi kẽ mắt. Đây là vị ngọt lừa dối nhất thế gian, bởi nó khiến anh quên mất mình là ai.

Julian mỉm cười, một nụ cười đầy thỏa mãn. Hắn tiến lại gần, đặt bàn tay mềm mại lên vai Silas. Mùi hương mộc tê từ người hắn bao trùm lấy anh, như một cái kén tằm bằng lụa. "Tất nhiên rồi. Vì đó là vị của sự thỏa nguyện. Khi một người chết đi trong trạng thái hạnh phúc tuyệt đối, thịt của họ sẽ mang vị ngọt này. Tôi đã cho gã nhạc sĩ piano ấy nếm trải những lạc thú lớn nhất cuộc đời trước khi lấy đi hơi thở của gã. Cậu thấy không, Silas? Tôi không giết họ, tôi thăng hoa họ."

Sự ghê tởm bùng lên trong lòng Silas nhưng nhanh chóng bị lấn át bởi dư vị tuyệt vời của miếng thạch. Anh cảm thấy một sự mâu thuẫn kinh khủng đang xé nát bản thân. Một nửa trong anh muốn nhổ ra, muốn hét lên rằng đây là tội ác; nhưng nửa kia — cái nửa vừa được nếm trải "thiên đường" — lại thầm mong có thêm một muỗng nữa.

"Đó là lý do cậu thuộc về nơi này," Julian tiếp tục, ngón tay hắn lướt nhẹ trên vành tai Silas. "Ở ngoài kia, người ta ăn để tồn tại. Ở đây, chúng ta ăn để cảm nhận. Cậu có khứu giác của một vị thần, Silas. Đừng phí phạm nó vào việc phân biệt mùi rác thải ở London. Hãy để tôi dạy cậu cách ngửi thấy những nốt nhạc của linh hồn."

Julian đưa cho anh chiếc ly pha lê. "Uống đi. Rượu vang trắng từ vùng Alsace, được ủ với tinh dầu hoa hồng trắng. Nó sẽ giúp cậu xóa sạch mùi máu bám trên người hôm nay."

Silas cầm lấy ly rượu, bàn tay anh không còn run rẩy như trước. Anh uống một ngụm lớn. Vị cay nồng của cồn hòa quyện với hương hoa hồng khiến đầu óc anh trở nên mụ mị, lâng lâng. Mùi vị của dòng chữ "Arthur ở trong kho số 4" bắt đầu phai nhạt, trở thành một thứ gì đó xa xôi, không quan trọng bằng cảm giác xa hoa đang thấm vào từng thớ thịt.

Hắn đang thuần hóa mình, Silas nhận ra điều đó. Julian đang dùng những hương vị tinh tế nhất để đầu độc lương tâm của anh, để biến anh thành một kẻ nghiện sự sang trọng biến thái này. Bản năng sinh tồn của Silas đang phản bội lại chính lý trí của anh. Anh bắt đầu nhìn những chiếc mặt nạ bạc trên tường không còn là những vật phẩm đáng sợ, mà là những biểu tượng của một đẳng cấp mới mà anh đang dần thuộc về.

"Đêm nay, cậu có thể ngủ lại đây," Julian nói, ra hiệu cho một căn phòng nhỏ phía sau sảnh tiệc, nơi có chiếc giường trải lụa thơm mùi gỗ đàn hương. "Mia đã có thuốc. Con bé sẽ bình an. Cậu xứng đáng được nghỉ ngơi trong mùi hương của sự thành đạt."

Silas bước đi lảo đảo về phía căn phòng. Mỗi bước chân của anh giờ đây không còn cảm giác nặng nề của tội lỗi. Thay vào đó là sự mềm mại của thảm lụa. Anh nằm xuống chiếc giường, cảm nhận mùi hương gỗ đàn hương vỗ về tâm trí. Trong cơn say, anh thấy mình không còn đứng ở bến tàu Thames với Thám tử Reid, mà đang đứng ở vị trí của Julian, vận bộ đồ trắng tinh khôi, sắp xếp những linh hồn lên đĩa bạc.

Sự tha hóa không bắt đầu bằng một tiếng thét, nó bắt đầu bằng một muỗng thạch ngọt lịm.

Anh nhắm mắt lại, đắm chìm trong vị ngọt lừa dối ấy. Nhưng giữa lúc cơn buồn ngủ kéo đến, khứu giác vốn đã bị gây mê của Silas đột ngột bắt được một mùi hương lạc điệu. Nó không phải mùi gỗ đàn hương, không phải mùi hoa hồng. Đó là mùi của sự mục nát nồng nặc đang bốc lên từ dưới gầm giường, một mùi vị mục rữa của thịt người đã quá hạn, lẫn trong mùi thuốc tẩy cực mạnh.

Silas mở choàng mắt, cơn say tan biến một nửa. Anh đưa tay xuống gầm giường theo bản năng, và thay vì chạm vào sàn gỗ lạnh lẽo, những ngón tay anh chạm vào một thứ gì đó nhớp nháp, mang theo mùi vị của một chiếc găng tay lụa trắng đã bị xé rách và tẩm đẫm dịch thể thối rữa.

Ở góc phòng, trong bóng tối mà ánh nến không chạm tới, chiếc mặt nạ cáo bạc của Silas dường như đang nhìn anh với một nụ cười giễu cợt, và từ phía kho lạnh số 4 xa xăm, một tiếng vĩ cầm lạc quẻ bỗng vang lên, kéo dài như một lời than khóc xé toạc màn đêm thanh bình giả tạo.