MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThế Tử Phi Hai MặtChương 5: Thế Tử Phi Hai Mặt

Thế Tử Phi Hai Mặt

Chương 5: Thế Tử Phi Hai Mặt

1,474 từ · ~8 phút đọc

Ông lo lắng hỏi ta.

Ta ho khẽ mấy tiếng, bước chân lảo đảo tiến lên: "Bẩm lão hầu gia, con dâu không sao."

Nói xong, còn cố ý thoáng liếc Tiêu Hàn Lâm một cái.

Lão hầu gia chốn quan trường bao năm, tinh tường biết mấy, lập tức xoay người nhìn sang Tiêu Hàn Lâm, giọng trầm xuống: 

"Ngươi lạnh nhạt, ngược đãi nàng sao?"

Tiêu Hàn Lâm còn chưa kịp mở miệng, ta đã “phịch” một tiếng quỳ xuống, rồi vội vã kéo lấy vạt áo của lão hầu gia.

Có thể bạn thích

Nàng bị ép gả vào nhà kẻ thù, để rồi gặp gỡ và yêu chàng. “Nguỵ Thiệu ta có tài cán gì mà đời này có thể cưới được nàng, đối xử với ta như thế này?”

Từng xem nhẹ hôn ước, anh đâu ngờ người trong mộng chính là vị hôn thê năm xưa. Anh nói: “Không gả cho anh, chẳng lẽ gả cho ai?”

Sống lại sau khi bị chính hài tử mình nuôi nấng hạ độc, nàng quyết tâm báo thù, trả lại những món nợ máu mà con cái mình từng gieo cho mình!

Câu chuyện làm giàu ở thời cổ đại của cô gái hiện đại xuyên vào thân xác 1 tiểu cô nương nhà ngư dân nghèo khó!

"Lão hầu gia, không liên quan đến thế tử, đều là do con dâu không tốt, từ nhỏ thân thể yếu nhược nên mới học ít võ nghệ cùng phụ thân để rèn luyện thân thể, thế tử ghét ta múa đao luyện thương cũng là lẽ thường, vậy nên từ lúc thành thân tới nay chưa từng bước vào phòng ta, cũng có thể thông cảm."

"Con dâu tuy cầm kỳ thư họa có chút thành tựu, song vẫn chưa khiến thế tử hài lòng, tất là do ta học nghệ không tinh… lỗi là ở con dâu, tất cả đều là lỗi của ta, xin lão hầu gia ngàn vạn lần đừng trách phạt thế tử."

Tiêu Hàn Lâm cứ thế đứng nhìn ta, mãi đến khi lão hầu gia nhấc chân đá hắn một cú.

Nghe nói Tiêu Hàn Lâm bị phạt quỳ ở từ đường một canh giờ, lúc ta nghe được tin này, suýt chút nữa thì không nhịn được mà bật cười.

Tuy biết lão hầu gia chỉ là diễn trò dỗ dành ta, nhưng nhìn Tiêu Hàn Lâm bị dạy dỗ, lòng ta vẫn thấy khoan khoái lạ thường.

Lúc này, trong từ đường.

Tiêu Hàn Lâm từ mặt đất đứng dậy, xoa xoa đầu gối đã tê dại vì quỳ quá lâu.

Lão hầu gia từ ngoài cửa bước vào, liếc hắn một cái.

"Quỳ đủ chưa?"

"Đủ rồi."

Không biết lão hầu gia nghĩ tới điều gì, bất giác khẽ bật cười.

"Tân nương của ngươi cũng thú vị đấy." Ông hỏi hắn, "Nàng ấy thường ngày cũng yểu điệu như thế à?"

Truyện hay

Dựa vào 1 thanh đoạn kiếm thần bí từ đan điền, Chu Hằng đi ra từ 1 trấn vô danh tạo ra một mảnh thiên địa, thiên hạ độc tôn!

Ôn Oanh 6 tuổi mơ thấy anh trai vì tìm mình bị bắt cóc, mà bôn ba khốn khó đến tận cuối đời. Vì thế mà cô quyết tâm thay đổi vận mệnh của mình và anh trai từ bây giờ.

Xuyên về thập niên 80, Bạch Vi bị bố mẹ thúc giục kết hôn, thấy đối tượng cực kì đẹp trai & có tiền, cô nhanh chóng đi đăng kí. Đến khi về nhà, cô mới biết mình nhận nhầm người rồi.

Đời trước Lư Kiều Nguyệt nuôi phu quân đọc sách nhưng đến cuối lại bị phản bội. Sống lại, nàng muốn chọn 1 người thành thật, nhưng nào ngờ bị 1 kẻ mang danh "chơi bời lêu lổng" quấn lấy.

"Yểu điệu?" Tiêu Hàn Lâm nhắc lại một tiếng, khóe môi khẽ nhếch, "Phụ thân không cảm thấy nàng ấy rất đáng yêu và thẳng thắn sao?"

Một kiểu thẳng thắn có thù tất báo.

Lão hầu gia liếc mắt nhìn nhi tử nhà mình một cái, không nói gì, chỉ lặng lẽ đi sâu vào trong từ đường: "Ngươi theo ta, ta có chuyện muốn dặn."

8

Phụ thân ta đổ bệnh.

Lúc nhận được thư từ Tống phủ gửi đến, ta run tay làm đổ cả chén trà.

Khi ấy, Tiêu Hàn Lâm hiếm hoi lộ ra chút dáng vẻ giống người, hắn sai người chuẩn bị hành lý cho ta.

"Nàng chớ vội, ta sẽ cùng nàng về Tống phủ xem sao. Nếu Tống tướng quân thực sự bệnh nặng, nàng ở lại vài ngày cũng không sao cả."

Ta từ từ trấn tĩnh lại, ngẩng đầu nhìn hắn, khẽ khàn giọng nói lời cảm tạ.

"Nàng và ta đã là phu thê, không cần phải khách sáo như thế."

Nói xong, hắn xoay người rời đi, sai người chuẩn bị xe ngựa.

Nhìn bóng lưng hắn, trong lòng ta hơi nghi hoặc.

Tiêu Hàn Lâm người này, ta thật sự càng lúc càng không nhìn thấu.

Trở về Tống phủ, ta lập tức tới thăm phụ thân.

Trông người đúng là đã bệnh, sắc mặt gầy gò hẳn đi, hai má vốn còn có chút thịt giờ đã lõm xuống thấy rõ.

Hồng Trần Vô Định

Thấy người như vậy, hốc mắt ta không nhịn được mà đỏ lên.

"Thời Chi, con ra ngoài trước đi, ta muốn nói vài câu với thế tử."

Ta có hơi kinh ngạc.

Hai người họ có chuyện gì cần nói riêng?

Phụ thân lại liếc ta một cái, ta cũng không nhiều lời nữa, xoay người lui ra, tiện tay khép cửa lại cho họ.

Bên trong đang trò chuyện, còn ta thì đang hỏi quản gia về bệnh tình của phụ thân.

Quản gia cũng không biết tường tận: "Lão gia phát bệnh rất lạ, lại đột ngột dữ dội, hai ngày trước còn ngất ngay tại triều, một ngày sau mới tỉnh. Bệ hạ có sai thái y đến khám, nhưng không ai đoán được rốt cuộc là bệnh gì."

Nghe hắn nói vậy, ngược lại ta thấy yên lòng.

Bệnh trạng quái dị như thế, lại rất giống tác dụng của viên ‘Hư Thần Hoàn’ mà phụ thân từng mang về từ Thần Y Cốc.

Năm đó, phụ thân ở Mạc Bắc vô tình cứu được tiểu cốc chủ Thần Y Cốc, để báo ân, Thần Y Cốc đã tặng không ít thuốc quý.

Đa phần là trị đao thương tên độc, ngoài ra còn vài loại linh dược kỳ dị.

Viên Hư Thần Hoàn ấy là một trong số đó.

Tiêu Hàn Lâm rất nhanh đã bước ra khỏi phòng của phụ thân.

Truyện tranh hot

Hắn xuyên qua và bước vào thế giới 10.000 năm sau, nhân loại diệt vong, võ học lên đến đỉnh cao, mà hắn là tia lửa duy nhất!

Một đại ma hoàng đầy thủ đoạn tàn độc, sẽ làm thế nào để khiến cho một gia tộc nhỏ bé trở mình thành một gia tộc đứng trên tất cả?

Thể chất bình thường? Thần thông khó luyện? Đốn ngộ liền xong việc!

Phế vật? Rác rưởi? Chỉ cần đi theo bản tọa, tất cả sẽ trở thành anh hùng thế gian!

Hắn đi tới bên ta: "Tống tướng quân bảo nàng vào."

Hắn giơ tay lên, dường như muốn vỗ vai ta một cái, nhưng ta vì quá nóng ruột liền vội lướt qua người hắn, để hắn giơ tay giữa không trung, khựng lại chốc lát rồi làm như không có gì mà buông xuống.

Ta đẩy cửa bước vào phòng phụ thân, bước nhanh tới bên giường.

Người nửa nằm trên đệm, ngoắc tay gọi ta lại gần.

Ta quỳ xuống, khẽ hỏi: "Cha, người đã uống Hư Thần Hoàn sao?"

Người liếc ta một cái: "Con quả là thông minh."

Thấy ta vẫn còn nghi hoặc, người liếc ra ngoài cửa sổ, giọng cũng hạ thấp xuống.

"Sứ đoàn nghị hòa của Thổ Cốc đã rời khỏi kinh, bọn họ đồng ý trao trả hai thành Gia Bắc và Dục An đã chiếm nhiều năm qua để tỏ thành ý. Bệ hạ đã lệnh cho ta đầu năm sau đem binh trấn giữ nơi đó."

"Không lâu trước, ta nhận được tin, những tên gian tế Thổ Cốc cài vào Đại Tề dường như lại bắt đầu hành động. Mục tiêu của chúng, có vẻ là nhằm vào ta."

"Ta tuổi già sức yếu, làm việc vốn luôn thận trọng, ngầm dò xét đã lâu, cuối cùng cũng lần ra được vài dấu vết mơ hồ của tổ chức kia..."

Phụ thân chợt dừng lời, theo bản năng nhìn ra cửa sổ.

Ta như chợt hiểu ra, liền đứng dậy, nhẹ nhàng mở hé cửa sổ.

Ngoài sân, Tiêu Hàn Lâm đang nói chuyện cùng quản gia.

Ta cau mày lại: "Cha, người nghi Tiêu Hàn Lâm có vấn đề?"

"Chưa dám chắc." Phụ thân ho khan mấy tiếng đầy kịch, "Vừa rồi ta gọi hắn vào thăm dò thử một phen, chẳng thu được gì."

"Cho nên, Thời Chi, phụ thân muốn nhờ con giúp một việc."