MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThế Tử Phi Hai MặtChương 6: Thế Tử Phi Hai Mặt

Thế Tử Phi Hai Mặt

Chương 6: Thế Tử Phi Hai Mặt

1,377 từ · ~7 phút đọc

Trên xe ngựa trở về hầu phủ, ta nhắm mắt dưỡng thần, chợt nghe thấy một mùi hương ngọt ngào thoảng tới.

Tiêu Hàn Lâm cúi người bước vào xe, đưa cho ta hộp điểm tâm trong tay.

"Đây là điểm tâm mới ra của Trân Tu Phường, nghe nói các tiểu thư trong kinh đều rất ưa chuộng, nàng cũng nếm thử đi."

Ta hơi sững lại, rồi đưa tay nhận lấy.

Phụ thân bảo ta phải dò xét Trấn Nam hầu phủ trong điều kiện đảm bảo an toàn cho bản thân.

Đã điều tra Tiêu Hàn Lâm, thì ít nhiều gì cũng cần phải tiếp cận hắn thêm một chút.

Nghĩ vậy, ta nhẹ gật đầu: "Đa tạ."

Tiêu Hàn Lâm ngồi đối diện ta, trầm mặc một lúc, đột nhiên hỏi: "Sao nàng không ở lại Tống phủ thêm vài ngày?"

"Vốn là định ở lại hầu hạ bệnh tình, nhưng ngày mai quý phi nương nương chẳng phải đã mời chúng ta dự yến ngắm hoa sao? Thiếp không tiện để một mình chàng đi."

Ta cố ý tỏ ra hiền hậu thấu tình đạt lý.

Tiêu Hàn Lâm hơi ngẩn người, khẽ đáp: "Không sao, nếu nàng lo cho Tống tướng quân, cứ ở lại cũng được. Yến hoa ngày mai ta sẽ thay nàng đi, đích thân tạ lỗi với quý phi nương nương một tiếng, nương nương khoan dung độ lượng, sẽ không trách tội đâu."

Thật là vì nghĩ cho ta? Hay là muốn nhân cơ hội lén lút làm chuyện gì đó mờ ám?

Nếu vậy, ta càng phải quay về.

Ta lại bổ sung: "Yến hoa ngày mai chắc cũng sẽ có không ít quý nhân tham dự, họ tiếp xúc với thần y danh y nhiều, thiếp còn muốn nhân dịp hỏi thăm chút về bệnh tình của phụ thân..."

Tiêu Hàn Lâm gật đầu: "Nàng nói cũng có lý."

Hắn không truy hỏi thêm, quay đầu vén rèm xe nhìn ra ngoài.

"Thời Chi, nàng xem con tò he kia thú vị biết bao, có muốn mua một cái không?"

Ngoài phụ thân, chưa từng ai gọi ta như thế, khiến ta hơi ngượng.

Khi hắn quay sang nhìn ta, ta khẽ lắc đầu.

Truyện hay

Dựa vào 1 thanh đoạn kiếm thần bí từ đan điền, Chu Hằng đi ra từ 1 trấn vô danh tạo ra một mảnh thiên địa, thiên hạ độc tôn!

Ôn Oanh 6 tuổi mơ thấy anh trai vì tìm mình bị bắt cóc, mà bôn ba khốn khó đến tận cuối đời. Vì thế mà cô quyết tâm thay đổi vận mệnh của mình và anh trai từ bây giờ.

Xuyên về thập niên 80, Bạch Vi bị bố mẹ thúc giục kết hôn, thấy đối tượng cực kì đẹp trai & có tiền, cô nhanh chóng đi đăng kí. Đến khi về nhà, cô mới biết mình nhận nhầm người rồi.

Đời trước Lư Kiều Nguyệt nuôi phu quân đọc sách nhưng đến cuối lại bị phản bội. Sống lại, nàng muốn chọn 1 người thành thật, nhưng nào ngờ bị 1 kẻ mang danh "chơi bời lêu lổng" quấn lấy.

Một lát sau: "Thời Chi, phía trước có người múa khỉ, nàng có muốn xuống xem không?"

Người này hôm nay làm sao vậy? Sao đột nhiên lại lắm lời như thế?

Ta lại lắc đầu.

Tiêu Hàn Lâm nhìn ra ngoài xe, ánh mắt bỗng sáng lên: "Thời Chi, kia có bán thỏ, ta đi mua cho nàng một con."

Ta còn chưa kịp nói gì, hắn đã bảo xa phu dừng xe, nhảy xuống.

Ta chớp chớp mắt, rồi nghe thấy tiếng xa phu.

"Thế tử gia vì dỗ thế tử phi mà thật không tiếc công sức, hai vị quý nhân tình cảm thật khiến người ta ngưỡng mộ."

À, thì ra là đang dỗ ta vui?

Ta chưa từng được ai dỗ dành, nhất thời cũng không biết phản ứng ra sao.

Tiêu Hàn Lâm nhanh chóng quay lại, đưa cho ta một con thỏ trắng nhỏ, mắt đỏ như ngọc.

Ta vuốt ve con thỏ, ánh mắt hơi d.a.o động.

Tiêu Hàn Lâm hỏi: "Nàng thích không?"

"Không thích." Ta đáp, "Loài thỏ nơi hoang dã thường là con mồi của đủ thứ mãnh thú, nó yếu đuối quá."

"Vậy nàng thích gì?"

"Đại bàng lượn giữa trời xanh, sói chạy nơi rừng thẳm, hay những con rắn độc ẩn mình chờ thời trong chốn tăm tối. Thứ nào cũng tốt."

Ta quay đầu, vén rèm xe nhìn ra ngoài.

Kinh thành dân chúng an cư lạc nghiệp, cảnh tượng phồn vinh, hoàn toàn không giống chút nào với Mạc Bắc.

Họ chưa từng nếm trải cái lạnh thấu xương hay cái nóng như thiêu đốt nơi biên ải, cũng chẳng biết binh lính nơi đó ngay cả ăn ngủ cũng phải chia người cảnh giới, đề phòng bị địch đột kích.

Hoàn cảnh tạo nên con người, ta bỗng cảm thấy bất an.

Ta lo rằng nếu còn ở lại kinh thành phù hoa mê hoặc này quá lâu, m.á.u chiến trong ta, sự cảnh giác nhạy bén như bản năng của binh sĩ sớm muộn cũng sẽ bị bào mòn đến cạn kiệt. 

Sinh vu ưu hoạn, tử vu an lạc. (Sống vì gian nguy, c.h.ế.t vì an nhàn.)

Sẽ có một ngày, ta từ sói hóa thành thỏ.

Ta không muốn như vậy, cũng không cam lòng như vậy.

Ta đặt con thỏ vào chiếc lồng bên cạnh, ngẩng đầu liếc Tiêu Hàn Lâm một cái, khi hắn nhìn lại thì lập tức dời ánh mắt đi, suốt đường không nói một lời.

Về tới hầu phủ, ta về viện của mình.

Trong phòng, ta tập tấn mã bộ nửa canh giờ, rồi luyện quyền thêm một canh giờ.

Tới khi màn đêm buông xuống, trăng lên đầu ngọn liễu, ta thay y phục dạ hành, nhẹ nhàng leo lên mái nhà như đã quen thuộc từ lâu.

Đã quyết điều tra Trấn Nam hầu phủ, nơi đầu tiên ta nghĩ đến vẫn là mật thất trong thư phòng của Tiêu Hàn Lâm.

Chính là căn mật thất treo đầy tranh vẽ ta.

Lần trước vội vã, có quá nhiều thứ ta chưa kịp nhìn rõ.

Ta nhanh chóng tránh khỏi ánh mắt của thị vệ hầu phủ, len lén lẻn vào thư phòng Tiêu Hàn Lâm, mượn ánh trăng, ta xoay chiếc bình sứ men xanh trên giá sách, góc tường lập tức hé ra một lối nhỏ vừa đủ một người đi qua...

10

Truyện tranh hot

Hắn xuyên qua và bước vào thế giới 10.000 năm sau, nhân loại diệt vong, võ học lên đến đỉnh cao, mà hắn là tia lửa duy nhất!

Một đại ma hoàng đầy thủ đoạn tàn độc, sẽ làm thế nào để khiến cho một gia tộc nhỏ bé trở mình thành một gia tộc đứng trên tất cả?

Thể chất bình thường? Thần thông khó luyện? Đốn ngộ liền xong việc!

Phế vật? Rác rưởi? Chỉ cần đi theo bản tọa, tất cả sẽ trở thành anh hùng thế gian!

Ta lại lần nữa bước vào gian mật thất ấy.

Ta châm nến, lần lượt soi từng bức họa treo trên tường.

Mười mấy bức tranh kia đều vẽ ta – có ta cưỡi ngựa, có ta luyện kiếm, có ta vung roi…

Thời gian ghi lại trong từng bức tranh đều khác nhau, bức mới nhất dường như là hai năm gần đây, bức cũ nhất đã ố vàng, hình bóng ta khi ấy còn gầy gò nhỏ bé, trông như hồi mười hai mười ba tuổi.

Ta nhíu mày.

Tiêu Hàn Lâm điều tra ta từ sớm như vậy sao?

Không thể nào?

Khi đó hắn cũng mới chỉ mười hai mười ba tuổi thì biết cái gì chứ?

Hơn nữa, những bức tranh này hắn lấy từ đâu?

Cũng chẳng hợp lý, khi ấy ta chỉ là một kẻ vô danh trong quân đội Mạc Bắc, ai lại rảnh rỗi đến mức vẽ ta cơ chứ?

Ta không màng đến mấy bức tranh nữa, bắt đầu lục lọi khắp mật thất tìm kiếm manh mối khác.

Tìm cả buổi, vẫn chẳng thu hoạch được gì.

Hồng Trần Vô Định

Lòng ta dần trở nên bực bội, chẳng lẽ đêm nay lại tay trắng quay về?

Đang chần chừ, bên cạnh bỗng vang lên một âm thanh khe khẽ.

Ta vội dập nến, nấp vào bóng tối.

Nghe kỹ lại, âm thanh ấy phát ra từ vách tường sát bên.

Hay lắm, mật thất bên cạnh còn có mật thất lớn hơn?