Ánh đèn sân khấu vàng vọt hắt lên những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không trung. Diệp An Nhiên đứng trong bóng tối của cánh gà, đôi tay gầy gò siết chặt lấy chiếc khay bạc đựng đạo cụ. Phía bên ngoài kia, tiếng vỗ tay vang lên giòn giã. Lâm Nhã Kỳ vừa kết thúc phân đoạn cao trào bằng một giọt nước mắt lăn dài đúng điệu, xinh đẹp và mong manh như một nhành hoa lê trong mưa.
"An Nhiên, chuẩn bị! Đến lượt em lên làm nền rồi đó."
Tiếng nhắc nhở của bác quản lý hậu đài kéo cô về thực tại. An Nhiên hít một hơi thật sâu, nhưng lồng ngực bỗng thắt lại. Một cơn đau buốt từ thái dương lan ra, khiến tầm nhìn của cô nhòe đi. Trong khoảnh khắc ấy, hàng loạt những hình ảnh xa lạ ập đến như một cuộn phim bị tua nhanh với tốc độ chóng mặt.
Cô thấy mình quỳ dưới chân Nhã Kỳ, cầu xin một sự thương hại. Cô thấy mình kiệt sức trên giường bệnh, xung quanh không một bóng người, trong khi tivi đang chiếu cảnh Nhã Kỳ rạng rỡ nhận giải thưởng danh giá. Và cô thấy mình... chết đi, lặng lẽ như một dấu chấm hết vô nghĩa trong cuốn tiểu thuyết mang tên "Hào quang của Nhã Kỳ".
"Này! Diệp An Nhiên! Em đứng ngây ra đó làm gì?"
Cú đẩy mạnh từ phía sau khiến An Nhiên loạng choạng bước ra sân khấu. Tiếng gót giày va vào sàn gỗ nghe khô khốc.
Theo đúng kịch bản, cô – trong vai người hầu gái – sẽ phải quỳ xuống, nhận cái tát từ vai phản diện để bảo vệ cho sự thánh thiện của Nhã Kỳ. Nhưng khi bàn tay của diễn viên đối diện vừa giơ lên, An Nhiên bỗng nhiên khựng lại. Đôi mắt vốn luôn cúi gằm, nhẫn nhịn của cô đột ngột ngước lên, trực diện và lạnh lùng.
Cái tát dừng lại giữa chừng vì sự biến đổi khí chất quá đỗi bất ngờ ấy. Cả khán đài im phăng phắc. Nhã Kỳ, lúc này đang tựa vào ghế mây, cũng thoáng hiện vẻ ngỡ ngàng trong đôi mắt đẫm lệ.
An Nhiên không quỳ. Cô đặt chiếc khay bạc lên bàn một cách từ tốn, tiếng kim loại chạm vào gỗ vang lên một nhịp điệu rành mạch, dứt khoát. Cô nhìn thẳng vào Nhã Kỳ, không phải với ánh mắt của một người chị họ hiền lành, mà là ánh mắt của một người vừa đi về từ cõi chết, thấu thị hết thảy những giả dối đang bao phủ lấy nơi này.
"Thưa tiểu thư, trà lạnh rồi. Người không cần phải diễn cho ai xem nữa đâu."
Câu thoại không có trong kịch bản khiến vở diễn rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở. An Nhiên quay lưng, bước đi thẳng vào phía sau hậu đài, bỏ lại sau lưng ánh đèn sân khấu rực rỡ và những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên.
Bên ngoài nhà hát, trời đổ cơn mưa phùn đầu mùa. Không khí ẩm ướt tràn vào phổi khiến cô ho sặc sụa. An Nhiên tựa lưng vào bức tường gạch cũ kỹ, đôi bàn tay vẫn còn run rẩy. Cô không biết tại sao mình lại có những ký ức kinh khủng đó, nhưng cảm giác đau đớn và u uất khi bị coi là "nữ phụ" trong chính cuộc đời mình là quá thật.
Dưới chân cô, một chiếc đồng hồ bỏ túi cũ kỹ ai đó đánh rơi đang nằm lăn lóc, kim giây đã ngừng chạy từ lâu. An Nhiên nhặt nó lên, cảm nhận cái lạnh của lớp vỏ đồng đã xỉn màu.
"Dừng lại cũng tốt." Cô thầm thì, giọng nói tan vào tiếng mưa.
Mười năm qua, cô đã sống như một cái bóng của Nhã Kỳ, làm diễn viên đóng thế cho em mình trong những cảnh nguy hiểm, nhường lại những vai diễn hay nhất chỉ vì lời dặn của mẹ: "Con là chị, phải biết hy sinh."
Nhưng cái bóng ấy giờ đây đã muốn tách ra.
Cách nhà hát vài con phố, trong một con ngõ nhỏ sâu thẳm, ánh đèn vàng từ tiệm sửa chữa đồng hồ của Trần Vũ Thanh vẫn còn sáng. Tiếng tích tắc đều đặn bên trong dường như là âm thanh duy nhất không bị sự xô bồ của phố thị làm phiền. Vũ Thanh ngẩng đầu lên khỏi chiếc kính lúp, nhìn ra cửa sổ mờ hơi nước.
Anh thấy một cô gái mặc bộ đồ diễn rách rưới, tóc tai bết lại vì nước mưa, đang đứng chết lặng dưới cột đèn đường. Cô không khóc, nhưng dáng vẻ ấy còn đau thương hơn cả sự gào thét.
An Nhiên ngước mắt lên, vô tình chạm phải ánh nhìn trầm mặc của người đàn ông sau lớp kính cửa sổ. Trong giây phút ấy, dường như có một bánh răng định mệnh vừa khớp lại với nhau, khởi động một bản nhạc hoàn toàn mới, một bản nhạc mà ở đó, cô không còn là nốt nhạc đệm lỗi thời nữa.