MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHÊU DỆT THỜI GIANChương 2

THÊU DỆT THỜI GIAN

Chương 2

930 từ · ~5 phút đọc

Dưới ánh đèn đường vàng vọt, Diệp An Nhiên thấy mình giống như một con thiên nga giấy bị ném vào vũng nước, rũ rượi và méo mó. Bộ đồ diễn cổ trang trên người cô thấm đẫm nước mưa, nặng trĩu như muốn kéo cả cơ thể cô lún sâu xuống mặt đường nhựa.

Cửa tiệm sửa đồng hồ khẽ mở, tiếng chuông gió treo ở cửa kêu "lẻng xẻng" giòn tan, phá vỡ bầu không khí đặc quánh hơi nước. Trần Vũ Thanh bước ra, trên vai khoác hờ một chiếc áo khoác thô màu xám tro. Anh không cầm ô, chỉ lẳng lặng tiến lại gần, đứng cách cô một khoảng vừa đủ để không xâm phạm vào không gian riêng tư, nhưng cũng đủ gần để che bớt một phần gió tạt.

"Vào trong đi. Mưa này ngấm vào phổi thì kịch bản nào cũng không cứu được em đâu."

Giọng anh trầm và khàn, nghe như tiếng gỗ bào, không có sự vồn vã giả tạo, chỉ có một sự thật hiển nhiên đến lạnh lùng. An Nhiên ngẩng đầu, đôi môi tái nhợt khẽ run lên. Cô không quen với việc được một người lạ quan tâm, nhất là khi cô đang ở trạng thái thảm hại nhất.

Cô lẳng lặng đi theo anh vào tiệm.

Không gian bên trong nhỏ hẹp, ngập tràn mùi tinh dầu gỗ đàn hương quyện với mùi dầu máy thanh khiết. Trên những bức tường gạch trần, hàng trăm chiếc đồng hồ đủ kích cỡ đang miệt mài chạy. Tiếng "tích tắc, tích tắc" đan xen vào nhau tạo thành một thứ âm thanh có nhịp điệu kỳ lạ, khiến lòng người bỗng dưng tĩnh lặng đến lạ lùng.

Vũ Thanh chỉ vào chiếc ghế gỗ bọc da đã sờn ở góc phòng: "Ngồi đi. Tôi chỉ có trà gừng thôi."

Anh quay lưng đi vào gian trong, để lại An Nhiên giữa những cỗ máy thời gian. Cô nhìn xuống bàn tay mình, chiếc đồng hồ bỏ túi cũ kỹ nhặt được ban nãy vẫn nằm trong lòng bàn tay. Cô vô thức đặt nó lên bàn làm việc của anh – một chiếc bàn ngổn ngang những nhíp, kính lúp và các bánh răng li ti.

Một lát sau, Vũ Thanh quay lại với một tách trà bốc khói. Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ trên bàn, đôi lông mày hơi nhướn lên nhưng không hỏi gì.

"Tôi vừa làm hỏng một vở kịch," An Nhiên lên tiếng, giọng cô mỏng manh như sợi tơ. "Có lẽ, tôi cũng vừa làm hỏng cả cuộc đời mình nữa."

Vũ Thanh nhấp một ngụm trà, mắt vẫn dán vào những bánh răng nhỏ xíu. "Cuộc đời không phải là vở kịch trên sân khấu, không có đạo diễn nào hô 'cắt' thì em phải chết cả. Đồ hỏng thì sửa, người hỏng thì... nghỉ ngơi."

"Anh không hiểu đâu," An Nhiên cười nhạt, nỗi chua chát dâng lên tận cổ họng. "Trong thế giới của tôi, tôi được sinh ra chỉ để làm nền. Nếu tôi không đứng ở chỗ tối, ánh đèn sẽ không biết chiếu vào đâu để thấy Nhã Kỳ rực rỡ."

Vũ Thanh đặt tách trà xuống, lần này anh nhìn thẳng vào mắt cô. Đôi mắt anh sâu thẳm, chứa đựng sự điềm tĩnh của một người đã dành nửa đời người để quan sát dòng chảy của thời gian qua những kẽ hở kim loại.

"Ở đây tôi có những chiếc đồng hồ chỉ to bằng móng tay, và có những chiếc đồng hồ quả lắc cao bằng đầu người. Nếu một cái bánh răng nhỏ nhất trong chiếc đồng hồ nhỏ nhất kia ngừng chạy, thì cả hệ thống này chỉ còn là một đống sắt vụn." Anh dừng lại một chút, cầm chiếc đồng hồ bỏ túi của cô lên. "Em không phải là người làm nền. Em là một mắt xích. Nếu em chọn dừng lại, đó là quyền của em, không phải vì em không quan trọng."

An Nhiên sững người. Trong suốt hơn hai mươi năm qua, tất cả mọi người – từ mẹ cô cho đến những người trong đoàn kịch – đều nói với cô rằng cô phải biết nhường nhịn, phải biết "vị trí của mình". Đây là lần đầu tiên, một người lạ mặt nói với cô rằng sự "dừng lại" của cô có sức nặng.

Cơn đau đầu ban nãy lại ập đến, nhưng lần này không kèm theo những hình ảnh đáng sợ, mà là một cảm giác trống rỗng đến tận cùng. Cô nhận ra mình chẳng có nơi nào để về. Về căn nhà chung với Nhã Kỳ để nghe những lời chì chiết sao? Hay về với mẹ để nhận thêm những sự thất vọng?

"Tôi... tôi có thể ngồi đây thêm một chút được không?" cô hỏi, giọng khẩn cầu.

Vũ Thanh không trả lời ngay. Anh đeo chiếc kính lúp vào một bên mắt, cầm lấy bộ nhíp, bắt đầu tháo lớp vỏ của chiếc đồng hồ bỏ túi mà cô nhặt được.

"Trà còn nóng. Cứ ngồi đến khi nào em thấy mình không còn là 'nữ phụ' nữa thì thôi."

Đêm đó, trong tiệm đồng hồ nhỏ ở ngõ sâu, có một người con gái ngồi bó gối trên ghế gỗ, lặng lẽ nhìn những vòng quay của thời gian. Lần đầu tiên trong đời, Diệp An Nhiên không cảm thấy mình đang chờ đợi để lên sân khấu phục vụ cho hào quang của người khác. Cô chỉ đơn giản là đang sống, trong tiếng tích tắc bình yên của chính mình.