MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHÊU DỆT THỜI GIANChương 3

THÊU DỆT THỜI GIAN

Chương 3

937 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, mưa đã tạnh hẳn, chỉ còn lại những vũng nước đọng phản chiếu bầu trời xám xịt của thành phố. An Nhiên rời khỏi tiệm đồng hồ khi Vũ Thanh vẫn còn đang ngủ gục trên bàn làm việc, bên cạnh là chiếc đồng hồ bỏ túi đã được anh tháo rời từng bộ phận, sạch sẽ và ngăn nắp.

Cô trở về căn hộ cao cấp mà cô và Nhã Kỳ đang ở chung. Vừa đẩy cửa vào, một luồng không khí ngột ngạt của sự chỉ trích đã ập tới.

"Diệp An Nhiên! Chị đã đi đâu cả đêm qua?"

Lâm Nhã Kỳ đang ngồi trên sofa, khuôn mặt trang điểm kỹ càng nhưng đôi mắt hiện rõ vẻ giận dữ. Cạnh đó là bà Diệp – mẹ của An Nhiên, gương mặt bà hằn lên những nếp nhăn của sự khắc khổ và cả sự thất vọng thường trực dành cho cô con gái lớn.

"Con có biết đêm qua Nhã Kỳ đã phải khóc bao nhiêu không? Đạo diễn mắng nó, cả đoàn kịch xôn xao vì câu thoại tùy tiện của con. Tại sao con lại có thể ích kỷ như thế?" Bà Diệp đứng bật dậy, tiếng quát vang lên chói tai trong không gian yên tĩnh.

An Nhiên lặng lẽ tháo đôi giày bệt đã bạc màu, đứng đối diện với hai người họ. Kỳ lạ thay, cô không còn cảm thấy tim mình thắt lại vì sợ hãi hay tội lỗi như mọi khi. Sự trống rỗng sau đêm qua đã được lấp đầy bằng một quyết tâm lạnh lùng.

"Con không đi đâu cả. Con chỉ đi tìm lại bản thân mình thôi," An Nhiên bình thản đáp.

Nhã Kỳ cười nhạt, vẻ mặt ngây thơ thường ngày biến mất, thay vào đó là sự mỉa mai: "Tìm bản thân? Chị tìm bằng cách phá nát buổi diễn của em sao? Chị biết rõ vai diễn đó quan trọng với em thế nào mà. Chị luôn miệng nói thương em, nhưng hóa ra chị lại ghen tị với em đến mức này à?"

An Nhiên nhìn thẳng vào mắt Nhã Kỳ. "Phải, tôi ghen tị. Tôi ghen tị vì em có thể thản nhiên lấy đi mọi thứ của tôi mà không một chút cắn rứt. Và tôi ghen tị với chính mình của ngày xưa, vì đã quá ngu ngốc để em làm điều đó."

"Chát!"

Một cái tát giáng xuống mặt An Nhiên. Không phải từ Nhã Kỳ, mà là từ mẹ cô. Cánh tay bà Diệp run rẩy, bà nhìn cô như nhìn một kẻ xa lạ tội lỗi.

"Con... con dám nói với em mình như thế sao? Nếu không có Nhã Kỳ, nếu không có sự nghiệp của nó, thì cái nhà này lấy gì mà sống? Con chỉ đóng vai phụ, tiền lương của con còn không đủ trả tiền thuê căn hộ này!"

An Nhiên áp tay lên gò má đang nóng bừng. Cơn đau này thực ra chẳng thấm tháp gì so với sự lạnh lẽo trong tim. Cô khẽ cười, một nụ cười khiến cả bà Diệp và Nhã Kỳ đều cảm thấy rùng mình.

"Đúng vậy. Thế nên từ hôm nay, con sẽ không làm gánh nặng cho mọi người nữa."

An Nhiên quay người đi thẳng vào phòng ngủ. Cô không thu dọn quá nhiều, chỉ lấy một ít quần áo giản dị, vài cuốn sách cũ và bộ kim chỉ mà bà ngoại đã để lại cho cô từ lâu. Những bộ váy lộng lẫy, những món trang sức đắt tiền mà Nhã Kỳ từng "tặng" lại sau khi đã chán, cô đều để lại tất cả.

"Chị định đi đâu? Chị đừng có đem cái chết ra dọa dẫm!" Nhã Kỳ đứng ở cửa phòng, giọng bắt đầu run vì hoảng hốt khi thấy An Nhiên thực sự dọn đồ.

An Nhiên đeo ba lô lên vai, bước ra đến cửa chính mới dừng lại. Cô không quay đầu, chỉ để lại một câu nói nhẹ như gió thoảng:

"Tôi sẽ không chết đâu, Nhã Kỳ. Tôi sẽ sống một cuộc đời mà ở đó, em chẳng là ai cả."

Bước chân của An Nhiên vang lên đều đặn trên hành lang chung cư. Khi cánh cửa thang máy khép lại, cô thấy hình ảnh mình trong gương: Một gương mặt hơi sưng, mái tóc hơi rối, nhưng đôi mắt thì sáng rực rỡ – thứ ánh sáng của một người vừa mới thoát ra khỏi lồng kính.

Cô đi bộ lang thang qua những con phố, rồi dừng chân trước con ngõ nhỏ dẫn vào tiệm đồng hồ của Vũ Thanh. Cô không có tiền nhiều, không có nơi ở cố định, nhưng lần đầu tiên trong đời, An Nhiên cảm thấy phổi mình chứa đầy không khí tự do.

Cô gõ cửa tiệm. Vũ Thanh ra mở cửa, trên tay vẫn cầm chiếc nhíp nhỏ. Anh nhìn cô, nhìn cái má đang sưng đỏ và chiếc ba lô trên vai, rồi lẳng lặng nhích người sang một bên để cô bước vào.

"Lần này, không phải trú mưa sao?" Anh hỏi, giọng vẫn trầm bình như cũ.

"Lần này, tôi đến để học cách sửa lại cuộc đời mình," An Nhiên đáp, đặt bộ kim chỉ lên chiếc bàn gỗ.

Vũ Thanh nhìn bộ kim chỉ cũ kỹ, rồi nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt. Anh không nói "chào mừng", chỉ lẳng lặng rót thêm một tách trà gừng nóng hổi đặt lên bàn.

Tiếng tích tắc của hàng trăm chiếc đồng hồ lại vang lên. Bản nhạc của An Nhiên, từ chương này, đã thực sự chuyển sang một tông màu khác.