An Nhiên thuê lại căn gác xép nhỏ ngay phía trên tiệm đồng hồ của Vũ Thanh. Đó là một gian phòng hẹp, trần nhà dốc nghiêng và có một ô cửa sổ nhỏ nhìn ra những mái tôn loang lổ rỉ sét của khu phố cổ. Căn phòng trống huếch, chỉ có một chiếc giường đơn kê sát tường và một chiếc bàn gỗ cũ kỹ mà Vũ Thanh đã giúp cô khiêng từ kho ra.
Sáng hôm sau, cô thức dậy khi ánh nắng len lỏi qua ô cửa, nhảy múa trên bộ kim chỉ của bà ngoại. An Nhiên hít một hơi thật sâu. Không còn tiếng cằn nhằn của mẹ, không còn mùi nước hoa nồng nặc của Nhã Kỳ, chỉ có mùi gỗ khô và tiếng máy móc chạy đều đều từ dưới tầng một vọng lên.
Cô lấy từ trong túi ra một mảnh lụa vụn màu xanh ngọc – mảnh vải sót lại từ một bộ đồ diễn cũ mà cô đã bí mật giữ lại. Đôi bàn tay vốn chỉ quen với việc cầm đạo cụ làm nền, nay khẽ run rẩy khi cầm lấy chiếc kim nhỏ.
An Nhiên bắt đầu thêu.
Mũi kim đầu tiên đâm xuống thật ngập ngừng. Cô muốn thêu một nhành hoa linh lan – loài hoa nhỏ bé, luôn cúi đầu nhưng lại có một sức sống thầm lặng. Từng mũi chỉ trắng muốt hiện dần trên nền lụa. Trong khoảnh khắc ấy, An Nhiên cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ. Dường như những uất ức, những lời chưa nói bấy lâu nay đều theo đường kim mũi chỉ mà thoát ra ngoài.
"Cộc, cộc."
Tiếng gõ cửa khô khốc khiến cô giật mình. Vũ Thanh đứng ở cửa, tay bưng một chiếc khay nhỏ có bát mì bốc khói và một lọ thuốc mỡ.
"Ăn đi rồi bôi thuốc. Cái mặt đó mà ra đường người ta lại tưởng tôi bắt nạt em."
An Nhiên khẽ cười, nhận lấy bát mì: "Cảm ơn anh. Tôi sẽ trả tiền phòng đầy đủ khi tìm được việc."
Vũ Thanh không đáp, anh tiến lại gần bàn, nhìn vào mảnh lụa đang thêu dở. Ánh mắt anh dừng lại rất lâu ở nhành hoa linh lan. Là một người thợ thủ công, anh nhận ra ngay sự tỉ mỉ đến cực đoan trong từng đường nét của cô.
"Em có tay nghề đấy," anh nhận xét ngắn gọn. "Nhưng đường chỉ hơi chặt, giống như em đang cố siết cổ chính mình vậy. Lỏng tay ra một chút, vải cũng cần thở."
Nói đoạn, anh đặt lọ thuốc xuống bàn rồi quay lưng đi xuống cầu thang. An Nhiên nhìn theo bóng lưng gầy của anh, rồi nhìn lại nhành hoa trên tay. Anh nói đúng. Cô đang thêu với tâm thế của một người đang gồng mình lên để chống chọi với cả thế giới.
Cô thả lỏng bả vai, hít một hơi thật sâu rồi tiếp tục. Lần này, mũi kim đi mượt mà hơn, nhẹ nhàng như cách hơi thở của cô đang hòa vào không gian tĩnh lặng này.
Đến chiều, khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ căn gác xép, An Nhiên đã hoàn thành nhành hoa nhỏ. Cô cầm mảnh lụa đi xuống phố, ghé vào một tiệm may cổ phục nằm khuất trong một con hẻm khác mà cô đã tìm hiểu từ trước.
"Bà chủ, bà có cần người thêu gia công không ạ?"
Người phụ nữ trung niên với cặp kính lão trễ xuống mũi cầm lấy mảnh lụa của An Nhiên. Bà nhìn đi nhìn lại, rồi ngước lên nhìn cô gái trẻ có khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt đầy tâm sự.
"Thêu tay bây giờ ít người kiên nhẫn làm lắm. Nhành hoa này... có hồn đấy. Nhưng tôi không trả cao được đâu."
"Chỉ cần đủ tiền mua vải và cơm qua ngày là được ạ," An Nhiên chân thành đáp.
Khi trở về tiệm đồng hồ với một túi chỉ ngũ sắc và những mảnh vải vụn mà bà chủ tiệm may cho thêm, An Nhiên thấy lòng mình nhẹ tênh. Cô đứng trước cửa tiệm của Vũ Thanh, thấy anh đang cúi đầu bên chiếc kính lúp, ánh đèn bàn phủ lên vai anh một lớp sáng ấm áp.
Cô nhận ra rằng, cuộc đời này hóa ra không cần phải lộng lẫy dưới ánh đèn sân khấu nghìn watt. Chỉ cần một ngọn đèn nhỏ, một công việc khiến bàn tay bận rộn và một tâm hồn bình yên, vậy là đủ.
Nhưng bình yên của An Nhiên không kéo dài lâu. Khi cô vừa bước chân vào ngõ, tiếng chuông điện thoại trong túi xách vang lên dồn dập. Là số của đạo diễn đoàn kịch cũ.
An Nhiên nhìn màn hình đang nhấp nháy, cô không bắt máy ngay. Cô biết, "vở kịch" của Nhã Kỳ chắc chắn đang gặp rắc rối lớn sau sự biến mất của cô. Và họ, những người từng coi cô là không khí, giờ đây đang tìm cách lôi cô trở lại cái bóng tối quen thuộc kia.
An Nhiên tắt nguồn điện thoại, mỉm cười và bước vào tiệm.