Cái tĩnh lặng của tiệm đồng hồ vào buổi tối vốn là thứ thuốc chữa lành tốt nhất cho An Nhiên, nhưng sự tĩnh lặng ấy đã bị phá vỡ bởi tiếng đập cửa dồn dập vào sáng ngày hôm sau. Không phải tiếng gõ nhẹ nhàng của Vũ Thanh, mà là những cú đấm thô bạo vào lớp cửa kính, đi kèm với giọng nói quen thuộc mà An Nhiên chỉ mới nghe thôi đã cảm thấy lồng ngực nghẹn lại.
“Diệp An Nhiên! Tôi biết cô ở trong này! Mở cửa ra!”
Là gã trợ lý của đoàn kịch, kẻ luôn thay mặt Nhã Kỳ đi giải quyết những việc "vặt vãnh" và sai bảo An Nhiên như một con ở.
An Nhiên từ trên gác xép bước xuống, thấy Vũ Thanh đã đứng sẵn ở cửa. Anh không mở khóa, chỉ đứng đó, đôi bàn tay đút vào túi tạp dề thợ máy, nhìn kẻ bên ngoài bằng ánh mắt lạnh nhạt như nhìn một cỗ máy hỏng không còn giá trị sửa chữa.
"Anh tìm ai?" Vũ Thanh hỏi, giọng phẳng lặng.
"Tôi tìm Diệp An Nhiên. Cô ta là diễn viên của đoàn chúng tôi, tự ý bỏ diễn gây thiệt hại nghiêm trọng. Mau bảo cô ta ra đây!"
Vũ Thanh khẽ liếc mắt về phía cầu thang, nơi An Nhiên đang đứng lặng người. Anh không nói gì, chỉ đứng chắn trước cửa như một bức tường vững chãi.
An Nhiên hít một hơi sâu, cô bước tới gần, khẽ chạm vào vai Vũ Thanh rồi gật đầu. Anh hiểu ý, chậm rãi mở chốt cửa.
Gã trợ lý nhào vào, hơi thở hổn hển: "An Nhiên! Cô điên rồi sao? Nhã Kỳ không thể diễn cảnh múa lụa nếu không có người đứng sau điều khiển dây kéo hỗ trợ. Cả đoàn đang loạn lên, buổi diễn tối nay có cả nhà đầu tư đến dự. Cô định báo hại cả nhà mình ra đường ở à?"
An Nhiên nhìn gã, ánh mắt không một chút gợn sóng: "Tôi đã nghỉ việc rồi. Đơn xin nghỉ tôi đã gửi vào hộp thư điện tử của đạo diễn sáng nay."
"Nghỉ? Cô nghĩ muốn nghỉ là nghỉ sao? Hợp đồng của cô..."
"Hợp đồng của tôi chỉ là hợp đồng thời vụ cho vai quần chúng, đã hết hạn từ tháng trước và chưa ký mới," An Nhiên ngắt lời, giọng cô rành mạch đến mức gã trợ lý sững sờ. "Mười năm qua tôi làm việc vì tình nghĩa, nhưng giờ thì hết rồi."
"Cô..." Gã trợ lý định giơ tay lên chỉ trỏ, nhưng ánh mắt sắc lẹm của Vũ Thanh khiến gã chột dạ rụt tay lại. Gã đổi giọng, có chút khẩn nài lẫn đe dọa: "Bà Diệp đang khóc lóc ở nhà kia kìa. Nhã Kỳ thì lên cơn đau tim vì áp lực. Cô thực sự nhẫn tâm thế sao?"
Nghe đến đây, tim An Nhiên khẽ nhói một cái. Nhưng ngay lập tức, hình ảnh bản thân cô độc trên giường bệnh trong "kiếp trước" hiện về. Nỗi đau tim của Nhã Kỳ là vì áp lực hào quang, còn nỗi đau của cô là sự mòn mỏi của một linh hồn bị vắt kiệt.
"Nói với họ, nếu Nhã Kỳ không diễn được thì hãy trả sân khấu lại cho người thực sự có tài. Tôi không còn là cái bóng của ai nữa."
Gã trợ lý cứng họng, hậm hực bỏ đi, không quên để lại một câu nguyền rủa: "Để xem cô sống thế nào ở cái xó xỉnh này với mấy cái đồ nát này!"
Cánh cửa đóng lại. Không gian trở về với tiếng tích tắc quen thuộc. An Nhiên thấy đôi vai mình run rẩy. Sự phản kháng này tốn nhiều sức lực hơn cô tưởng.
Bỗng nhiên, một bàn tay thô ráp, thoang thoảng mùi dầu máy đặt nhẹ lên đỉnh đầu cô, xoa nhẹ một cái như cách người ta an ủi một đứa trẻ.
"Hết trà gừng rồi. Hôm nay uống trà hoa cúc nhé?" Vũ Thanh hỏi, giọng anh dịu dàng hơn hẳn lúc nãy.
An Nhiên ngước nhìn anh, sống mũi cay cay: "Tôi vừa mới đuổi đi hy vọng duy nhất của gia đình mình."
Vũ Thanh quay đi lấy ấm nước, bóng lưng anh cao gầy đổ dài trên sàn gỗ: "Gia đình mà chỉ sống dựa trên sự hy sinh của một người, thì cái gia đình đó sớm muộn cũng sụp đổ thôi. Em không đuổi đi hy vọng của họ, em chỉ đang trả lại cho họ sự thật."
Anh đặt tách trà hoa cúc xuống bàn, những cánh hoa khô bắt đầu nở ra trong làn nước nóng.
"Và cái xó xỉnh này không có đồ nát. Chỉ có những thứ đang chờ được hồi sinh."
An Nhiên cầm tách trà, hơi ấm lan tỏa ra lòng bàn tay. Cô nhìn xuống bộ kim chỉ trên bàn. Đúng vậy, cô sẽ không quay lại sân khấu đầy ánh sáng giả tạo đó nữa. Cô sẽ bắt đầu thêu lên cuộc đời mình những sắc màu thật sự, ngay tại "cái xó xỉnh" đầy hơi ấm này.
Đêm đó, lần đầu tiên An Nhiên không gặp ác mộng. Cô mơ thấy mình đang thêu một bức tranh khổng lồ, nơi cô đứng ở chính giữa, rực rỡ và tự do dưới ánh mặt trời thật sự.