Buổi sáng hôm sau, con ngõ nhỏ tĩnh lặng hơn thường lệ. An Nhiên xuống tầng từ sớm, cô thấy Vũ Thanh đã mở cửa tiệm, nhưng thay vì ngồi vào bàn sửa chữa, anh đang lúi húi chỉnh lại cái biển hiệu gỗ ngoài cửa.
"Dậy sớm vậy sao?" Vũ Thanh không ngoảnh đầu lại, dường như anh đã quen thuộc với nhịp bước chân nhẹ nhàng của cô.
"Tôi định ra tiệm may của dì Hoa lấy thêm vải vụn," An Nhiên đáp, cô thắt lại chiếc khăn quàng cổ mỏng. "Tôi muốn thử thêu một bộ mẫu hoàn chỉnh."
Vũ Thanh dừng tay, anh lấy từ trong túi tạp dề ra một chiếc phong bì nhỏ, hơi nhăn nhúm, đặt lên bàn gỗ. "Có người gửi cái này cho em. Sáng sớm nay họ ghé qua, thấy tiệm chưa mở nên gửi lại chỗ tôi."
An Nhiên tò mò mở phong bì. Bên trong là một tấm danh thiếp in nổi đơn giản: “Phòng trà Cổ Nguyệt” và một mảnh giấy nhắn ngắn gọn: “Tôi thích nhành hoa linh lan trên mảnh lụa xanh hôm qua. Có thể thêu cho tôi sáu chiếc khăn trải bàn nhỏ cùng phong cách này không? Giá cả tùy cô đưa ra.”
Đó là bà chủ tiệm may Hoa – người đã mua nhành hoa đầu tiên của cô. Hóa ra, bà không chỉ mua để giúp đỡ, mà đã thực sự nhìn thấy giá trị trong từng đường kim của An Nhiên.
Cảm giác hạnh phúc đột ngột khiến An Nhiên thấy đôi chút choáng váng. Đây là lần đầu tiên có người tìm đến cô không phải vì cô là "chị gái của Nhã Kỳ" hay "người của đoàn kịch Diệp gia", mà vì chính tay nghề của cô.
"Vũ Thanh, anh xem này! Có người đặt hàng rồi!" Cô không giấu được sự phấn khích, chạy lại gần anh, đưa mảnh giấy ra như một đứa trẻ khoe điểm mười.
Vũ Thanh khẽ nheo mắt đọc dòng chữ, một thoáng mỉm cười lướt qua môi. "Chúc mừng nhé, bà chủ nhỏ. Nhưng sáu chiếc khăn trải bàn không phải là việc nhẹ đâu. Em có đủ chỉ màu không?"
An Nhiên khựng lại, cô nhìn vào cái túi nhỏ chỉ có vài cuộn chỉ lẻ loi. Để thêu khăn trải bàn cho một phòng trà sang trọng như Cổ Nguyệt, cô cần loại chỉ tơ tằm thượng hạng và khung thêu lớn hơn. Mà tiền trong túi cô lúc này, chỉ đủ để mua vài ổ bánh mì.
"Tôi sẽ dùng số tiền ứng trước của dì Hoa để mua thêm..." Cô ngập ngừng.
Vũ Thanh không nói gì, anh quay vào trong, mở ngăn kéo tủ gỗ lấy ra một hộp thiếc cũ. Bên trong không phải là linh kiện đồng hồ, mà là một xấp tiền lẻ được xếp phẳng phiu và vài đồng xu cổ. Anh đẩy hộp thiếc về phía cô.
"Coi như tôi đầu tư. Sau này em nổi tiếng rồi, trả lại cho tôi bằng một chiếc khăn thêu thật đẹp để phủ lên mấy cái đồng hồ này là được."
An Nhiên lắc đầu định từ chối, nhưng Vũ Thanh đã cắt ngang bằng giọng nói trầm đục đặc trưng: "Đừng từ chối sự giúp đỡ khi em thực sự cần nó. Đó không phải là sự thương hại, đó là sự kỳ vọng."
Cô im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu, lòng tràn ngập một cảm xúc ấm áp khó tả. Cô cầm lấy hộp thiếc, cảm nhận được hơi ấm từ đôi bàn tay anh vẫn còn vương lại trên nắp hộp.
Cả ngày hôm đó, căn gác xép của An Nhiên tràn ngập sắc màu. Cô đi chợ mua những cuộn chỉ tơ tằm mịn màng nhất, những mảnh vải lanh thô nhưng bền chắc. Tiếng kim thêu lướt qua vải "sột soạt" hòa quyện nhịp nhàng với tiếng "tích tắc" từ bên dưới.
Đến tối muộn, khi An Nhiên đang mải mê phác thảo mẫu thêu dưới ánh đèn bàn, cô nghe thấy tiếng bước chân đi lên cầu thang gỗ. Vũ Thanh mang lên một bát canh sườn nấu ngô thơm phức.
"Làm thợ thì cũng phải giữ sức. Tay run thì thêu làm sao được?" Anh đặt bát canh xuống, vô tình chạm phải bàn tay của cô đang cầm bút chì.
An Nhiên khẽ rụt tay lại, tim cô bỗng đập lệch một nhịp. Ánh đèn vàng mờ ảo khiến gương mặt của Vũ Thanh trông mềm mại hơn hẳn vẻ khô khan thường ngày.
"Anh... anh cũng nghỉ sớm đi. Cả ngày nay anh cũng đâu có ngơi nghỉ."
Vũ Thanh nhìn bức phác thảo trên bàn, rồi nhìn vào đôi mắt sáng trong của An Nhiên. Anh nhận ra, từ khi cô xuất hiện, căn nhà đầy những cỗ máy vô hồn này dường như đã bắt đầu có hơi thở.
"An Nhiên," anh gọi khẽ tên cô. "Đừng để Nhã Kỳ hay bất kỳ ai phá vỡ sự tập trung này. Em của bây giờ, đẹp hơn lúc đứng dưới ánh đèn sân khấu nhiều."
Nói xong, anh quay người đi xuống, để lại An Nhiên thẫn thờ giữa những sợi chỉ màu. Cô chạm tay lên ngực trái, nơi trái tim đang rộn ràng một nhịp điệu hoàn toàn mới. Cô không còn là nữ phụ trong kịch bản của ai nữa, cô đang thêu nên chính giấc mơ của mình, với một người thợ sửa thời gian đang âm thầm đứng canh gác ở ngay phía dưới.