MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHÊU DỆT THỜI GIANChương 7

THÊU DỆT THỜI GIAN

Chương 7

1,151 từ · ~6 phút đọc

Ba ngày tiếp theo, An Nhiên gần như không rời khỏi căn gác xép. Đôi mắt cô hằn lên những tia máu li ti vì thức đêm, nhưng mười đầu ngón tay lại vô cùng linh hoạt. Sáu chiếc khăn trải bàn nhỏ bằng vải lanh, mỗi chiếc thêu một nhành linh lan ở góc, nhưng không cái nào giống cái nào. Cái thì nụ hoa còn e ấp, cái thì cánh hoa đã nở bung rạng rỡ dưới những giọt sương bằng chỉ tơ trắng bóng.

Sáng thứ tư, An Nhiên gói ghém cẩn thận thành phẩm vào một lớp giấy bản, sau đó bọc ngoài bằng một tấm vải thô sạch sẽ.

Vũ Thanh đứng ở cửa tiệm, tay vẫn cầm chiếc giẻ lau dầu máy, nhìn cô gái nhỏ bé đang chỉnh lại cổ áo. Anh đưa cho cô một chiếc chìa khóa dự phòng: "Cầm lấy. Lỡ tôi có ra ngoài mua linh kiện thì em vẫn vào nhà được."

An Nhiên nhận lấy chiếc chìa khóa còn vương hơi ấm, khẽ mỉm cười: "Tôi sẽ về sớm."

Phòng trà Cổ Nguyệt nằm trong một căn biệt thự Pháp cổ, tách biệt hẳn với sự ồn ào của phố thị. Khi An Nhiên bước vào, mùi trầm hương dịu nhẹ và tiếng đàn tranh dìu dặt khiến lòng cô dịu lại.

Bà chủ Hoa – người hôm nay không mặc tạp dề thợ may mà diện một bộ áo dài lụa vân kín đáo – đón lấy gói hàng từ tay cô. Bà lần lượt mở từng chiếc khăn, những ngón tay đeo nhẫn ngọc bích vuốt nhẹ lên những đường thêu nổi.

"Tuyệt vời hơn cả tôi mong đợi," bà Hoa khẽ thốt lên. "An Nhiên, cô không chỉ thêu hoa, cô đang thêu cả tâm tư vào đây nữa."

Đúng lúc đó, từ gian phòng vip phía sau rèm trúc, một người đàn ông trung niên bước ra. Ông có khí chất trầm ổn, mặc bộ đồ đũi trắng thêu họa tiết chìm, đôi mắt sắc sảo lướt qua những chiếc khăn đang trải trên bàn.

"Bà Hoa, đây là nghệ nhân thêu bộ khăn tôi vừa đặt sao?" Người đàn ông cất tiếng, giọng nói có uy lực của người quen cầm quyền.

"Vâng, thưa ông Lâm. Đây là Diệp An Nhiên," bà Hoa giới thiệu, rồi quay sang An Nhiên nói nhỏ: "Đây là ông Lâm Triết, một nhà sưu tầm nghệ thuật cổ và cũng là chủ nhân của chuỗi triển lãm 'Dòng chảy di sản'."

An Nhiên hơi cúi đầu chào, tim cô đập nhanh hơn một chút. Cô biết cái tên này. Trong kịch bản cũ, ông Lâm Triết là người mà Nhã Kỳ luôn tìm cách tiếp cận để được diễn trong các buổi khai mạc triển lãm của ông, nhưng chưa bao giờ thành công.

Ông Lâm Triết cầm một chiếc khăn lên, soi dưới ánh sáng tự nhiên. "Đường kim của cô rất lạ. Nó không đi theo quy tắc của thêu cung đình, cũng không hẳn là thêu dân gian. Nó có cái vẻ tự do của một người vừa thoát khỏi lồng giam. Rất có hồn."

Ông đặt chiếc khăn xuống, nhìn thẳng vào cô: "Tôi đang chuẩn bị một dự án phục dựng lại trang phục của các nữ sĩ thời xưa. Tôi cần những người có bàn tay 'biết nói' như cô. Cô có hứng thú không?"

Đây là một cơ hội mà bất kỳ nghệ nhân nào cũng ao ước. Nhưng ngay khoảnh khắc An Nhiên định trả lời, cánh cửa phòng trà đột ngột mở tung.

"Bố! Sao bố lại ở đây?"

Giọng nói lanh lảnh ấy khiến An Nhiên đông cứng người lại. Lâm Nhã Kỳ đứng đó, bên cạnh là một người phụ nữ sang trọng khác. Nhã Kỳ nhìn thấy An Nhiên, đôi mắt mở to kinh ngạc, rồi nhìn sang những chiếc khăn trải bàn, sắc mặt cô ta chuyển từ ngạc nhiên sang tái mét rồi đỏ bừng vì giận dữ.

"Diệp An Nhiên? Chị... chị làm gì ở nơi này? Đây không phải là chỗ để hạng người như chị đến giao hàng vặt đâu!"

Nhã Kỳ quay sang ông Lâm Triết, giọng nũng nịu nhưng đầy ác ý: "Bố, bố đừng để bị lừa. Chị ta chỉ là một diễn viên phụ bị đuổi khỏi đoàn kịch của gia đình con vì thái độ lồi lõm thôi. Chị ta biết gì về nghệ thuật đâu mà bố mời mọc?"

Ông Lâm Triết nhíu mày, nhìn đứa con gái nuôi của mình với ánh mắt không hài lòng. Sự im lặng bao trùm phòng trà, chỉ còn tiếng đàn tranh vẫn đều đặn như trêu ngươi.

An Nhiên hít một hơi thật sâu. Lần này, cô không cúi đầu. Cô đứng thẳng lưng, nhìn trực diện vào Nhã Kỳ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt nhưng đầy kiêu hãnh.

"Cảm ơn sự quan tâm của tiểu thư Nhã Kỳ. Nhưng tôi ở đây với tư cách là một người thợ thêu, không phải diễn viên phụ của cô."

Cô quay sang ông Lâm Triết, giọng nói rành mạch và điềm tĩnh: "Thưa ông Lâm, cảm ơn lời mời của ông. Tôi rất vinh dự, nhưng hiện tại tôi muốn tập trung hoàn thiện kỹ thuật của mình tại một nơi yên tĩnh. Nếu ông không chê, khi nào tôi thấy tay nghề mình thực sự chín muồi, tôi sẽ tìm đến ông."

Nhã Kỳ đứng ngây người. Cô ta không ngờ một An Nhiên vốn luôn yếu thế, nay lại dám khước từ một cơ hội ngàn vàng ngay trước mặt mình một cách cao ngạo đến vậy.

An Nhiên nhận tiền thù lao từ bà Hoa, chào mọi người rồi bước ra khỏi phòng trà. Gió ngoài trời thổi lồng lộng, làm tung bay mái tóc đen tuyền của cô.

Về đến ngõ nhỏ, cô thấy Vũ Thanh đang đứng tựa cửa, tay cầm một chiếc quạt giấy, dường như anh đã đứng đó đợi rất lâu. Thấy dáng vẻ cô có chút mệt mỏi nhưng đôi mắt lại sáng ngời, anh không hỏi gì, chỉ khẽ mở quạt.

"Hôm nay có vẻ là một ngày dài nhỉ?"

An Nhiên gật đầu, cô tự nhiên bước đến bên cạnh anh, cảm nhận mùi dầu máy và gỗ đàn hương quen thuộc. "Vũ Thanh, hóa ra thế giới bên ngoài sân khấu lớn hơn tôi nghĩ rất nhiều."

Anh nhìn cô, trong mắt hiện lên một sự dịu dàng hiếm thấy: "Chào mừng em đã thực sự bước vào thế giới đó."

Đêm ấy, dưới ánh đèn vàng của tiệm đồng hồ, An Nhiên kể cho Vũ Thanh nghe về việc cô đã gặp bố nuôi của Nhã Kỳ và cách cô đã từ chối ông. Vũ Thanh chỉ im lặng lắng nghe, tay khẽ chỉnh lại chiếc lò xo đồng hồ, nhưng trong lòng anh biết rõ, nhành linh lan này đã không còn sợ gió bão nữa rồi.