Những ngày sau đó, danh tiếng của "người thợ thêu linh lan" bắt đầu lan truyền âm thầm trong giới thượng lưu nhờ sự giới thiệu của bà Hoa. An Nhiên bắt đầu bận rộn hơn với những đơn hàng nhỏ, nhưng tinh tế. Cô không còn phải thêu gia công những mảnh vải vụn, mà bắt đầu được khách hàng gửi tới những xấp lụa tơ tằm quý giá.
Tuy nhiên, sự bình yên ở con ngõ nhỏ sớm bị phá vỡ. Lâm Nhã Kỳ không phải là kẻ dễ dàng bỏ qua cho ai, nhất là khi kẻ đó lại là "cái bóng" cũ dám làm cô ta bẽ mặt trước mặt bố nuôi.
Buổi chiều hôm ấy, khi Vũ Thanh đang cặm cụi với chiếc đồng hồ quả lắc của một vị khách quen, một chiếc xe sang trọng đỗ xịch ngay đầu ngõ. Nhã Kỳ bước xuống, không còn vẻ mong manh như trên sân khấu, cô ta đeo kính râm, diện một bộ váy hiệu thời thượng, bước vào tiệm với thái độ của một kẻ bề trên.
"Tiệm này là của anh?" Nhã Kỳ hất hàm hỏi Vũ Thanh, ánh mắt khinh khỉnh lướt qua những món đồ cơ khí bám dầu mỡ.
Vũ Thanh không ngẩng đầu, tay vẫn dùng nhíp gắp một chiếc bánh răng nhỏ xíu. "Có việc gì?"
"Tôi muốn tìm Diệp An Nhiên. Bảo chị ta xuống đây. Tôi có chuyện cần nói về đống giẻ lau mà chị ta gọi là nghệ thuật thêu thùa."
An Nhiên từ trên gác xép đã nghe thấy tiếng động. Cô chậm rãi bước xuống, gương mặt bình thản đến lạ lùng. "Em tìm tôi có việc gì? Nếu định nói về đoàn kịch thì tôi đã cắt đứt hoàn toàn rồi."
Nhã Kỳ cười khẩy, ném một xấp tiền lên bàn làm việc của Vũ Thanh, làm vài chiếc linh kiện nhỏ bắn tung tóe. "Đây là tiền đặt cọc. Bố tôi thích tay nghề của chị, nên tôi thay mặt bố đặt chị thêu mười bộ áo dài cho dàn diễn viên trong vở kịch mới của tôi. Yêu cầu là phải xong trong vòng hai tuần."
Mười bộ áo dài thêu tay trong hai tuần là một nhiệm vụ bất khả thi đối với một người làm thủ công. Đây rõ ràng là một cái bẫy để ép An Nhiên vào thế vi phạm hợp đồng hoặc vắt kiệt sức lực của cô.
An Nhiên nhìn xấp tiền, rồi nhìn vào đôi mắt đầy đắc ý của Nhã Kỳ. Cô định lên tiếng từ chối thì Vũ Thanh bỗng nhiên buông nhíp xuống. Anh đứng dậy, vóc dáng cao lớn của anh phủ một bóng đen lên người Nhã Kỳ, khiến cô ta vô thức lùi lại một bước.
"Cầm lấy tiền của cô và ra ngoài." Giọng Vũ Thanh thấp nhưng lạnh buốt.
"Anh... anh là cái thợ sửa đồ nát mà dám đuổi tôi?" Nhã Kỳ đỏ mặt tía tai. "Anh có biết tôi là ai không?"
Vũ Thanh không đáp lời bằng miệng. Anh lẳng lặng nhặt xấp tiền lên, thản nhiên thả chúng vào chiếc hộp đựng linh kiện cũ đầy dầu nhớt bẩn thỉu ngay bên cạnh.
"Tôi không cần biết cô là ai. Nhưng ở đây, tôi sửa đồng hồ, không sửa nết người. Tiệm của tôi không tiếp những vị khách không biết cách gõ cửa và đặt đồ lên bàn của thợ."
Nhã Kỳ nhìn xấp tiền trị giá hàng chục triệu đồng giờ đây đã lem nhem dầu máy bẩn thỉu, cô ta thét lên một tiếng chói tai: "Anh điên rồi! Chị, chị nhìn xem hạng người chị đang ở cùng là cái loại gì đi!"
An Nhiên tiến lên một bước, đứng cạnh Vũ Thanh. Cô cảm nhận được hơi ấm và sự bảo vệ vững chãi từ anh. Cô nhìn em họ mình, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đanh thép:
"Vũ Thanh nói đúng đấy Nhã Kỳ. Chỗ của tôi không thêu đồ cho những vở kịch đầy giả dối của em nữa. Tiền này, em mang về mà giặt đi. Còn nếu em muốn dùng quyền thế để ép tôi, thì cứ việc. Nhưng em nên nhớ, nghệ thuật mà bị cưỡng ép thì chỉ là đống chỉ thừa vô tri thôi."
Nhã Kỳ run rẩy vì tức giận, cô ta hậm hực cầm lấy xấp tiền bẩn thỉu, gào lên: "Được! Để xem hai người sống sót thế nào trong cái ngõ bẩn thỉu này. Tôi sẽ khiến cho không một ai dám đặt hàng thêu của chị nữa!"
Khi chiếc xe sang trọng gầm rú rời đi, không gian trở lại với sự tĩnh lặng. An Nhiên nhìn đống linh kiện bị xáo trộn trên bàn, cô cúi xuống định nhặt giúp anh nhưng Vũ Thanh đã giữ tay cô lại.
"Đừng chạm vào, bẩn tay em."
Anh nhìn cô, ánh mắt vốn luôn lạnh lùng giờ đây hiện lên một chút lo lắng: "Cô ta sẽ không dừng lại đâu. Em có sợ không?"
An Nhiên lắc đầu, cô nhìn vào những đầu ngón tay hơi thô ráp vì kim đâm của mình, mỉm cười: "Có anh đứng chắn trước cửa rồi, tôi còn sợ gì nữa? Chỉ là... tôi xin lỗi vì đã làm hỏng công việc của anh."
Vũ Thanh quay lại bàn làm việc, lẳng lặng lau sạch dầu máy trên những đồng tiền mà anh vừa ném vào hộp (thì ra anh chỉ cố ý dọa Nhã Kỳ). Anh khẽ hắng giọng: "Hôm nay tôi cũng mệt rồi. Đóng cửa tiệm sớm. Lên gác đi, tôi nấu cơm."
An Nhiên nhìn bóng lưng anh, lòng trào dâng một cảm xúc ngọt ngào khó tả. Giữa một thế giới đầy những toan tính và hào quang giả tạo ngoài kia, có một người sẵn sàng vì cô mà ném tiền vào đống dầu máy, chỉ để bảo vệ lòng tự trọng của cô.
Tối hôm đó, dưới ánh đèn dầu ấm áp, họ cùng nhau ăn một bữa cơm giản đơn. Tiếng "tích tắc" của đồng hồ nghe như nhịp đập của một cuộc sống mới, bền bỉ và chân thật hơn bao giờ hết.