Quả đúng như lời đe dọa, Lâm Nhã Kỳ không để Yên Nhiên yên ổn. Sáng hôm sau, khi An Nhiên vừa mở điện thoại, hàng loạt thông báo tin nhắn và bài viết hiện ra. Trên các diễn đàn về kịch nói và giới giải trí, một bài viết nặc danh với tiêu đề: "Góc khuất của 'Nàng thơ thêu thùa' mới nổi: Kẻ phản bội gia đình và đạo đức giả" đang được lan truyền chóng mặt.
Bài viết đính kèm những tấm ảnh chụp mờ ảo cảnh An Nhiên bước vào tiệm đồng hồ cũ nát, cùng lời tố cáo cô vì tham tiền mà bỏ mặc đoàn kịch lúc khó khăn, thậm chí còn ám chỉ cô đang "sống thử" với một gã thợ sửa đồ dạo lai lịch bất minh.
An Nhiên lặng đi, đôi bàn tay run rẩy. Cô không sợ người ta nói xấu mình, nhưng việc kéo cả Vũ Thanh vào vũng bùn này khiến cô cảm thấy tội lỗi vô hạn.
Dưới nhà, Vũ Thanh vẫn thản nhiên mở cửa tiệm như thường lệ. Anh thấy cô đi xuống với gương mặt nhợt nhạt thì khẽ nhướng mày: "Sắc mặt kém vậy? Lại thức đêm à?"
"Vũ Thanh... xin lỗi anh." An Nhiên đưa điện thoại cho anh. "Vì tôi mà anh bị người ta nói những lời không hay."
Vũ Thanh lướt qua màn hình, ánh mắt không hề biến đổi. Anh đặt điện thoại xuống bàn, cầm lấy chiếc tẩu dầu nhỏ để tra vào bánh răng. "Họ nói tôi là thợ sửa đồ dạo à? Cũng không sai, tôi đúng là thợ sửa đồ mà."
"Nhưng họ nói anh..."
"An Nhiên," anh cắt ngang, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sức nặng. "Những người đứng trong bóng tối mới phải dùng lời nói để dìm người khác xuống. Em đứng dưới ánh sáng, việc của em là thêu cho tốt. Miệng là của họ, nhưng cuộc đời là của mình."
Đúng lúc đó, bà Hoa chủ tiệm may hớt hải chạy vào ngõ. Gương mặt bà đầy lo lắng: "An Nhiên! Cháu thấy tin tức chưa? Một số khách hàng vừa gọi điện cho dì, họ đòi hủy đơn hàng thêu vì không muốn dính dáng đến nghệ nhân có 'bê bối đạo đức'."
Lòng An Nhiên chùng xuống. Nhã Kỳ đã đánh đúng vào tử huyệt của những người thợ thủ công: uy tín.
"Dì Hoa, cháu xin lỗi vì đã làm ảnh hưởng đến dì," An Nhiên cúi đầu.
"Dì không trách cháu, dì biết cháu là người thế nào. Nhưng nếu cứ im lặng, cháu sẽ mất sạch mọi công sức đấy." Bà Hoa hạ thấp giọng. "Có một cách. Tuần tới có cuộc thi 'Bàn tay vàng thủ công mỹ nghệ' thành phố. Ban giám khảo toàn là những đại thụ trong ngành, không bị ảnh hưởng bởi tin đồn mạng xã hội. Nếu cháu thắng, đó sẽ là cái tát mạnh nhất vào những lời vu khống kia."
An Nhiên nhìn sang Vũ Thanh. Anh không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ. Một sự ủng hộ không lời nhưng đủ khiến cô thấy mạnh mẽ lạ kỳ.
"Cháu sẽ tham gia," An Nhiên kiên định nói. "Dì Hoa, cháu muốn thêu một bức tranh không theo mẫu sẵn có. Cháu cần lụa tơ sống đen truyền thống."
"Được! Dì sẽ chuẩn bị loại tốt nhất cho cháu!"
Suốt bảy ngày tiếp theo, tiệm đồng hồ của Vũ Thanh đóng cửa treo biển "nghỉ ngơi". Thực chất, anh dành toàn bộ thời gian để túc trực bên dưới, không để bất kỳ phóng viên hay người lạ nào vào quấy rối An Nhiên. Trên gác xép, tiếng kim lướt qua vải vang lên không nghỉ.
An Nhiên không thêu hoa linh lan nữa. Cô quyết định thêu một bức tranh mà cô chưa từng dám thử: "Phượng hoàng hồi sinh từ tro tàn". Nhưng thay vì màu đỏ rực rỡ thường thấy, phượng hoàng của cô được thêu bằng chỉ bạc và chỉ tơ xám bạc trên nền lụa đen tuyền – một vẻ đẹp u uất nhưng đầy quyền uy, giống như chính cuộc đời của cô vậy.
Mỗi tối, Vũ Thanh đều mang lên cho cô một bát súp nóng và một ít tinh dầu hoa oải hương để cô dễ ngủ. Họ không nói chuyện nhiều, nhưng chỉ cần nhìn thấy bóng lưng anh ngồi dưới ánh đèn dầu bên dưới, An Nhiên lại thấy tim mình bình yên đến lạ.
Ngày cuối cùng trước cuộc thi, khi mũi kim cuối cùng hoàn tất, An Nhiên gục xuống bàn vì kiệt sức. Vũ Thanh bước lên gác, anh nhìn thấy bức thêu phượng hoàng rực sáng dưới ánh trăng từ cửa sổ chiếu vào. Đôi mắt anh thoáng hiện lên sự kinh ngạc.
Anh nhẹ nhàng đắp chiếc áo khoác lên vai cô, khẽ thì thầm vào khoảng không tĩnh lặng: "Em làm được rồi, An Nhiên."