MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHÊU DỆT THỜI GIANChương 12

THÊU DỆT THỜI GIAN

Chương 12

802 từ · ~5 phút đọc

Tiệm thêu "An Yên" dần đi vào quỹ đạo. Khách hàng tìm đến đây không chỉ vì danh tiếng "Bàn tay vàng" mà còn vì sự yên bình lạ lùng của con ngõ nhỏ. Thế nhưng, trong khi An Nhiên đang dần bước ra ánh sáng, cô lại nhận ra mình biết rất ít về người đàn ông luôn đứng trong bóng tối bảo vệ mình.

Vũ Thanh vẫn vậy, trầm mặc như một chiếc đồng hồ quả lắc lâu đời. Nhưng đôi khi, An Nhiên bắt gặp anh đứng lặng người trước một chiếc đồng hồ cơ cổ, ánh mắt không phải là sự tập trung của một người thợ, mà là một nỗi u uất sâu thẳm.

Một buổi tối muộn, khi An Nhiên đang thu dọn đống chỉ thêu, cô chợt nghe thấy tiếng kim loại va chạm lớn từ phía tiệm đồng hồ, theo sau đó là một hơi thở dốc đầy nặng nề. Cô vội vã chạy sang.

Trong ánh đèn bàn lờ mờ, Vũ Thanh đang ngồi sụp dưới sàn. Một chiếc hộp gỗ trắc tinh xảo bị đổ, bên trong là hàng chục bản vẽ kỹ thuật chi tiết đến mức kinh ngạc và những mảnh linh kiện bằng vàng ròng tỏa sáng lấp lánh. Đôi bàn tay vốn luôn vững chãi của anh đang run rẩy dữ dội, một hiện tượng mà giới thợ máy gọi là "chứng co thắt cơ do chấn thương tâm lý".

"Vũ Thanh! Anh sao thế?" An Nhiên hốt hoảng quỳ xuống bên cạnh anh.

Vũ Thanh vội vàng thu dọn những bản vẽ, giọng anh khàn đặc: "Đừng nhìn... đi chỗ khác đi."

Nhưng An Nhiên đã kịp nhìn thấy dòng chữ ký dưới mỗi bản vẽ kỹ thuật: Alexander Vũ. Đó là cái tên huyền thoại trong giới chế tác đồng hồ thế giới – một thiên tài người Việt từng làm khuynh đảo Thụy Sĩ nhưng đột ngột biến mất sau một vụ tai nạn thảm khốc ba năm trước.

"Anh chính là... Alexander Vũ?" An Nhiên thảng thốt.

Vũ Thanh dừng lại, đôi vai anh chùng xuống. Sau một hồi im lặng dài dằng dặc, anh tựa lưng vào chân bàn, nhìn lên trần nhà tối tăm.

"Cái tên đó chết rồi. Chết cùng với đôi bàn tay này trong đêm nổ phòng thí nghiệm ba năm trước." Anh cười nhạt, nỗi đau lộ rõ trong từng thớ thịt. "Kẻ thù của tôi không muốn tôi chế tạo ra bộ máy đồng hồ hoàn hảo nhất thế giới. Họ muốn tôi phải sống nhưng không bao giờ có thể cầm nhíp được nữa."

An Nhiên nhìn đôi bàn tay của anh. Hóa ra, sự cứng cỏi, khô khanh của chúng là kết quả của những vết sẹo bỏng đã mờ và những nỗ lực phục hồi đau đớn. Anh trốn trong ngõ sâu này không phải vì anh thích sự nghèo nàn, mà vì anh đang chạy trốn khỏi vinh quang đã bị bóp nát.

"Vậy tại sao anh còn sửa những chiếc đồng hồ cũ này?" An Nhiên khẽ chạm vào bàn tay đang run của anh.

"Vì tôi chỉ còn cách này để cảm thấy mình còn tồn tại." Vũ Thanh nhìn cô, ánh mắt chứa đầy sự tự ti mà cô chưa từng thấy. "An Nhiên, em là phượng hoàng bay lên từ lụa đen. Còn tôi chỉ là một kẻ đang nhặt nhạnh những mảnh vỡ của thời gian. Chúng ta không giống nhau."

An Nhiên không nói gì. Cô cầm lấy bàn tay đang run của anh, áp nó vào gò má mình. Hơi ấm từ khuôn mặt cô truyền sang, khiến những ngón tay anh dần tĩnh lại.

"Vũ Thanh, anh từng nói tôi không phải là người làm nền. Vậy thì anh cũng không phải là kẻ nhặt mảnh vỡ." Cô nhìn thẳng vào mắt anh, kiên định như ngày cô từ chối Nhã Kỳ. "Anh là người chữa lành thời gian. Nếu tay anh không thể chế tạo những bộ máy vĩ đại, thì hãy để chúng giúp tôi thêu nên những ước mơ nhỏ bé. Đừng đuổi tôi đi."

Vũ Thanh nhìn cô gái trước mặt. Dưới ánh đèn dầu leo lét, cô không còn là "nữ phụ" nhút nhát ngày nào. Cô là điểm tựa duy nhất khiến những bánh răng trong lòng anh, vốn đã rỉ sét vì hận thù và tuyệt vọng, bắt đầu chuyển động trở lại.

Anh khẽ khép mắt, lần đầu tiên sau ba năm, anh để bản thân mình tựa đầu vào vai một người khác.

Trong ngõ nhỏ đêm ấy, tiếng tích tắc của đồng hồ vẫn vang lên đều đặn. Nhưng từ bây giờ, nó không còn là tiếng đếm ngược của sự cô độc, mà là nhịp đập khởi đầu cho một hành trình hồi sinh của cả hai tâm hồn vụn vỡ.