MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHÊU DỆT THỜI GIANChương 13

THÊU DỆT THỜI GIAN

Chương 13

770 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm thổ lộ bí mật, bầu không khí giữa An Nhiên và Vũ Thanh có một sự thay đổi ngầm định. Họ không còn là hai người xa lạ sống cạnh nhau, mà trở thành hai tâm hồn nương tựa vào nhau để chữa lành những vết sẹo của quá khứ.

Vũ Thanh bắt đầu dành thời gian chế tác cho An Nhiên một bộ khung thêu đặc biệt. Nó không phải là loại khung gỗ bán đại trà, mà là một công trình cơ khí thu nhỏ với các khớp nối bằng bạc, giúp căng lụa đến độ hoàn hảo mà không làm đứt sợi tơ tằm mỏng manh nhất. Trên các đầu vít, anh vô tình khắc lên những đường vân tinh xảo – dấu ấn đặc trưng của "Alexander Vũ" mà chính anh cũng không nhận ra mình đã thực hiện theo bản năng.

Cũng chính bộ khung thêu này đã vô tình đem lại rắc rối.

Hôm ấy, ông Lâm Triết dẫn theo một vị khách quốc tế đến thăm tiệm thêu "An Yên". Đó là Pierre, một chuyên gia thẩm định nghệ thuật người Pháp đang có chuyến công tác tại Việt Nam.

Trong khi ông Lâm Triết mải mê giới thiệu về bức thêu dang dở của An Nhiên, đôi mắt già rơ của Pierre bỗng khựng lại ở bộ khung gỗ. Ông ta đeo kính lúp, tiến sát lại gần, hơi thở trở nên dồn dập.

"Lạ thật... những đường vân xoắn ốc trên khớp nối này... kỹ thuật mài mòn bằng áp suất nước..." Pierre thốt lên bằng tiếng Pháp, sau đó quay sang hỏi An Nhiên bằng tiếng Anh bồi: "Cô Diệp, bộ khung này là do ai làm? Đây không phải là đồ mỹ nghệ thông thường."

An Nhiên hơi bối rối, cô liếc nhìn sang tiệm đồng hồ đang đóng cửa (Vũ Thanh vừa ra ngoài mua đồ ăn sáng). "Dạ, là một người bạn của cháu tự tay đóng giúp ạ."

Pierre không nói gì thêm, nhưng ông ta đã lén chụp một bức ảnh cận cảnh bộ khung trước khi rời đi.

Chỉ vài tiếng sau, tại một tòa cao ốc ở Geneva, Thụy Sĩ, bức ảnh được truyền tới tay một người đàn ông trung niên với đôi mắt lạnh lùng như băng. Hắn là giám đốc của tập đoàn Chronos – kẻ đã từng tìm mọi cách thâu tóm công nghệ của Vũ Thanh và cũng là kẻ đứng sau vụ "tai nạn" năm xưa.

"Vẫn còn sống sao? Lại còn trốn ở một xóm nghèo để làm khung thêu cho đàn bà?" Hắn cười lạnh, gõ tay xuống mặt bàn đá cẩm thạch. "Nếu tay hắn vẫn còn dùng được để làm ra thứ tinh xảo này, thì hắn vẫn là một mối họa. Gửi người sang đó, xem hắn đang giấu giếm thứ gì."

Tại con ngõ nhỏ, An Nhiên vẫn không hay biết bão tố đang kéo đến. Cô đang mải mê với đơn hàng của ông Lâm Triết. Đêm đó, cô thấy Vũ Thanh ngồi trầm tư bên thềm cửa, nhìn vào đôi bàn tay mình dưới ánh trăng.

"Vũ Thanh, anh đang nghĩ gì vậy?" Cô ngồi xuống cạnh anh, đưa cho anh chén trà nóng.

"Tôi cảm thấy... thời gian đang trôi nhanh hơn bình thường," Vũ Thanh nói khẽ, giọng anh chứa đựng sự bất an. "An Nhiên, nếu một ngày tôi phải rời khỏi đây để giải quyết những chuyện cũ, em có đợi tôi không?"

An Nhiên lặng đi. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong từng thớ cơ trên vai anh. Cô không hỏi tại sao, chỉ nhẹ nhàng tựa đầu vào vai anh, đan những ngón tay nhỏ nhắn của mình vào bàn tay thô ráp của anh.

"Anh đã bảo vệ tôi trước Nhã Kỳ, trước những lời nhục mạ trên mạng. Bây giờ, hãy để tôi cùng anh đối mặt với bóng tối của anh. Tôi không chỉ thêu hoa, tôi còn biết thêu cả những hy vọng đã mất cơ mà."

Vũ Thanh siết chặt tay cô. Anh hiểu rằng, sự hiện diện của cô không còn là một sự tình cờ, mà là một định mệnh giúp anh tìm lại lý do để đối mặt với kẻ thù. Nhưng anh cũng biết, những kẻ như Chronos sẽ không nương tay với bất kỳ ai cản đường chúng – kể cả cô gái thợ thêu mỏng manh này.

Đêm ấy, tiếng "tích tắc" của những chiếc đồng hồ trong tiệm nghe như tiếng đập của quả bom hẹn giờ. Một thế lực đen tối đang âm thầm bao vây lấy con ngõ nhỏ bình yên.