Sáng thứ Hai, con ngõ nhỏ vốn chỉ xôn xao tiếng rao đồ ăn sáng bỗng đón nhận một sự xuất hiện đầy khác lạ. Hai người đàn ông ngoại quốc, diện những bộ vest cắt may tinh xảo nhưng gương mặt lại mang vẻ lạnh lùng, xa cách, dừng chân trước cửa tiệm "An Yên".
An Nhiên đang kiểm tra lại những sợi chỉ tơ tằm vừa nhuộm. Khi thấy bóng người đổ dài trước cửa, cô ngước lên mỉm cười theo thói quen: "Chào mừng quý khách. Tôi có thể giúp gì cho ông?"
Người đàn ông đi đầu, tự giới thiệu là đại diện cho một quỹ đầu tư nghệ thuật từ châu Âu, lướt mắt khắp gian phòng nhỏ. Nhưng thay vì nhìn vào những bức thêu treo trên tường, ánh mắt hắn lại cứ chằm chằm quét qua bộ khung thêu đặc biệt đặt ở góc phòng – thứ mà Vũ Thanh đã kỳ công chế tác cho cô.
"Chúng tôi nghe danh nghệ nhân Diệp An Nhiên đã lâu," hắn nói bằng tiếng Anh, giọng điệu khách sáo nhưng thiếu hơi ấm. "Chúng tôi muốn đặt một đơn hàng cực lớn, nhưng với một điều kiện: Cô phải sử dụng đúng bộ khung thêu này để thực hiện, và chúng tôi muốn mua lại cả bộ khung đó sau khi hoàn thành."
An Nhiên khựng lại. Một thợ thêu lâu năm luôn biết rằng khách hàng chỉ quan tâm đến sản phẩm cuối cùng, chẳng ai lại đi mua một bộ khung đã cũ và bám mùi dầu máy. Cô cảm nhận được một luồng điện xẹt qua sống lưng – cảm giác bất an vốn đã được trui rèn sau những năm tháng sống trong sự kèn cựa của giới giải trí.
"Tôi rất tiếc," An Nhiên bình tĩnh đáp, đôi tay cô lặng lẽ giấu vào sau sấp vải. "Bộ khung này là quà tặng riêng tư, không phải để bán. Nếu ông muốn đặt thêu, tôi có nhiều bộ khung chuyên dụng khác tốt hơn."
Gã đàn ông nọ không nản lòng, hắn bước tới một bước, định đưa tay chạm vào khớp nối bằng bạc trên khung gỗ. Ngay lập tức, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên từ phía tiệm đồng hồ.
Vũ Thanh đứng ở bậu cửa nối giữa hai tiệm, chiếc cờ-lê trong tay anh vẫn còn dính dầu đen, ánh mắt anh sắc lẹm như lưỡi dao vừa mài.
"Khách hàng ở đây chỉ được nhìn bằng mắt, không được chạm bằng tay." Vũ Thanh cất tiếng, giọng anh trầm xuống đầy đe dọa.
Hai gã ngoại quốc quay lại nhìn Vũ Thanh. Dù anh đang mặc chiếc tạp dề bẩn và tóc tai hơi bù xù, nhưng khí chất tỏa ra từ đôi vai rộng và ánh mắt kiên định ấy khiến chúng thoáng chút do dự. Một trong hai gã khẽ gật đầu như thể đã xác nhận được điều gì đó qua tấm ảnh trong điện thoại.
"Có lẽ chúng tôi đã làm phiền. Chúng tôi sẽ quay lại sau," kẻ dẫn đầu nói rồi rút một tấm danh thiếp đặt lên bàn thêu. Trên đó chỉ in duy nhất một biểu tượng hình đồng hồ cát nằm trong vòng tròn – logo của tập đoàn Chronos.
Sau khi chúng đi khỏi, không khí trong tiệm trở nên đặc quánh. An Nhiên chạy lại gần Vũ Thanh, cô thấy bàn tay anh lại bắt đầu run nhẹ.
"Vũ Thanh, chúng là người của tập đoàn đó phải không?"
Vũ Thanh nhìn tấm danh thiếp trên bàn, rồi nhìn ra con ngõ nhỏ giờ đây dường như không còn an toàn nữa. Anh kéo sập cửa tiệm, cài then chắc chắn.
"An Nhiên, nghe tôi. Chúng đã tìm thấy tôi rồi. Mục tiêu của chúng là những bản vẽ và công nghệ mà tôi đang nắm giữ. Nhưng chúng cũng sẽ không để yên cho những ai liên quan đến tôi."
An Nhiên không hề sợ hãi, cô nắm chặt lấy bàn tay đang run của anh, ép anh phải nhìn vào mắt mình. "Vậy thì chúng ta không trốn nữa. Anh nói chúng muốn công nghệ của anh? Vậy chúng ta sẽ dùng chính thứ đó để khiến chúng không dám chạm vào chúng ta."
Cô nhìn bộ khung thêu, một ý tưởng táo bạo nảy ra trong đầu. "Vũ Thanh, anh từng nói bộ máy hoàn hảo nhất thế giới vẫn chưa hoàn thành. Nếu anh tích hợp nó vào một tác phẩm nghệ thuật không thể nhân bản, chúng sẽ không thể cướp lấy mà không phá hủy nó."
Vũ Thanh sững người trước suy nghĩ sắc sảo của cô. Hóa ra, cô gái mà anh luôn muốn bao bọc lại chính là người đang vạch ra con đường sống giữa vòng vây bão tố.
"Em định làm gì?"
"Tôi sẽ thêu bức tranh vĩ đại nhất đời mình, và anh sẽ đặt 'trái tim' của thời gian vào bên trong nó."